welcome to our place knowledge itself is power

search

  •    Home
  • Gallery
  • About
  • Resume
  • Publications
  • Contact
  • -= Diệp Anh 15 tháng :x:x:x=-

    August 21st, 2010 by mẹ Tũn in Diệp Anh,Tiếng Việt Tags: , , , , , , , ,

     

    Tháng này Diệp Anh làm Mẹ buồn thiu. Lo lắm. Cảm giác tội lỗi nữa. Con còi mà. Rõ ràng là do Mẹ rồi. Mẹ biết thế mà chả biết phải làm thế nào cả. Sao mọi người ai cũng chăm được con họ khéo thế, bụ bẫm thế. Con Mẹ thì để… Con còi ơi là còi, càng ngày càng còi :((. Tháng rưỡi nay mà tăng có 200g :(. Chán lắm! Con chả chịu ăn gì cả. Mỗi bữa cả nhà đều phải chạy loạn xị đi tìm đồ chơi, sách báo truyện, hát hò, nói năng loạn tùng phèo để thu hút sự chú ý của con, để kéo dài thời gian con chịu ngồi trong ghế. Nhưng cũng chả ăn thua mấy, được tí là con lại ra cái khẩu lệnh rất đáng ghét “raaaaa…” rồi tự đứng lên, trèo ra, vươn lấy Mẹ “bế bế, raaaa…” :((. Chắc con đau răng, đang có 3 cái nghi ngoe nhú lên lận mà.  Đau khổ lắm í. Mà con bướng thì phải thuộc cấp độ siêu cầu thủ, hic. Gay go lắm đây, lớn lên chắc Mẹ đau đầu phải biết hmm. Giờ mà đã nhé, con phun đồ ăn ra, con lấy tay vồ thìa của Mẹ… hay đại loại là làm cái gì đấy hư. Mẹ quát Diệp Anh hư đấy à, con làm xyz rồi đấy v.v. Mặt con sẽ xị ra, cúi xuống nghịch cái gì đấy. Con tỏ ra rất ra vẻ biết lỗi nhưng chỉ vài chục giây sau thôi, con sẽ rón rén làm lại đúng cái hành động mà con vừa bị Mẹ mắng. Láo toét lắm. Chỉ lúc nào đang chơi Mẹ mới dở trò giả vờ tức để câu kéo con ra thơm nịnh nọt được. Chứ lúc ăn thì đừng hòng con nịnh, có mà con hét con khóc thì có. Nên giờ cả nhà đành áp dụng phương pháp im, thấy con làm gì sai thì lờ đi, coi như không có gì xảy ra cả. Vì càng phản ứng lại con sẽ càng làm đấy, con vừa “bố láo”, vừa thích trêu người lớn mà :((.


    (Có đứa còi đến mức tháng này mới đủ tiêu chuẩn mua ghế mới này :(;)

     

    Mẹ ví dụ, con đang chơi với Ông và Mẹ thì con thè lười ra rồi đưa tay lên sờ. Ông&Mẹ bảo con không được làm thế thì con thôi được một tí. Nhưng xong thỉnh thoảng, con lại quay ra nhìn Ông và Mẹ, rồi con lặp lại hành động đấy, và cười kiểu rất lém lỉnh nhé x(. Ông và Mẹ cấm tiếp, con làm tiếp. Nhiều lúc, nhìn con buồn cười quá, không nhịn được, Ông và Mẹ cùng phải chạy sang phòng khác cười. Xong, Mẹ cử Bà vào xem con thế nào. Bà vào chơi với con, con bình thường, không làm gì cả. Nhưng cứ thấy mặt Ông hay mặt Mẹ vào là con lại diễn trò trêu. Siêu đại bố láo chưa. Trông cái mặt cười cười của con lúc đấy “đáng ghét” không chịu được :p. Ông và Mẹ đành chịu thua con, đành im và lờ :d. Thế thì là một tí teo con sẽ thôi ngay, không làm nữa.
    Tối, Bố đi làm về. Cả nhà kể cho Bố Mẹ chuyện Diệp Anh hư. Kể xong thế nào con lại trêu tiếp :((. Nó hiểu :((. Bố nó thì ra vẻ nghiêm, mắng, cấm. Hiển nhiên làm sao ăn thua. Nó vẫn làm :d. Bố Mẹ xách lên nhà, cho đứng một mình, rồi cùng đứng ở cầu thang bảo “Diệp Anh không hư nữa nhé, con không làm thì Bố Mẹ yêu, Bố Mẹ mới bế con” v.v.  Con đứng ở cửa chắn xuống cầu thang, mếu, gọi Mẹ. Mẹ lên định bế thì con làm tiếp :((. Mẹ lại quay xuống, và lại tiếp tục màn giải thích Diệp Anh đang hư. Con khóc, và gọi…  Và Bố Mẹ phải đầu hàng :((.

    Bướng chưa? Diệp Anh thấy chưa? Kiểu này chết Mẹ rồi :((. May mà ít khi nhưng kiểu thế này xuất hiện thôi (vì có thể cả nhà đã áp dụng phương pháp lờ). Còn lại Mẹ khách quan là em ngoan lắm :x:x:x. Con đã nói được rất nhiều và rất rõ rồi nhưng đã số chỉ là từ đơn thôi. Vốn từ ghép của con vẫn còn hạn chế lắm: sư tử, sen sờ :)) (tức là sensor í ạ, Mẹ nghiên cứu về WSNs có khác hehe),… khoảng trên 10 từ thôi. Cái giọng của con thì ôi thôi rồi, nghe nó yêu lắm lắm lắm. Mà con tình cảm vô cùng. Rất hay thơm Mẹ, gọi Mẹ, ra nằm cạnh Mẹ. Mẹ bế thì tay vỗ vỗ vào ngực Mẹ, giọng nói nhão nhoẹt “ Mẹ này, Mẹ này”. Nghe sao mà nó em dịu thế hihi. Mẹ thích lắm í. À mà con dạo này rất giản tiên nhé :p. Đầu tiên con gọi Mẹ ơi. Xong đến “Mẹ đây này”. Giờ chỉ còn “Mẹ này” :p. Chả hiểu sao con ứ chịu “Mẹ ơi” nữa :d.
     

    The player will show in this paragraph

    À tháng này Diệp Anh đã gọi Bố rất đúng rồi. Con từ bé tí tẹo, đặc biệt thích chơi với Bố nhé. Con cứ gần Bố là mặt mũi rạng ngời. Bố làm toàn trò ba lăng nhăng, chả có gì đặc biệt, con cũng cười sằng sặc, váng cả nhà. Mà kể cả Con có đang buồn ngủ, hay mệt mệt mà chơi với Bố con cũng đều rât phấn khích. Nói chung là một cách chơi khác hẳn khi con chơi với Mẹ, Ông Bà và bác :p. Với mỗi người con có một cách riêng đấy. Mà con có một kiểu cười, vừa thể hiện được vẻ sung sướng, vừa thể hiện được sự nịnh nọt hihi. Mỗi lúc con muốn gì, ví dụ “bế”, “lấy”, “ti” :d, con nói và được người lớn hỏi lại đúng ý (bế á? Con muốn lấy cái này à? Ti á?) con đều reo cười đúng một cái kiểu í :d và người nhún nhún nhún :d.

    Tháng này Diệp Anh bị đau những 2 lần, hic. 1 lần con đi baby  center, đang chơi với bạn thì bị bạn cắn cho một phát vào mu bàn tay :(. Bà bảo con khóc và sau đấy không chịu chơi với ai nữa :((. Về nhà, gặp Ông, con mếu mếu mách “cắng cắng” trong lúc chìa chỗ đau ra chỉ cho Ông, rồi sau đấy con còn đưa tay lên miệng diễn lại hành động cắn của bạn. Thương lắm. Mà chán thế, Mẹ đang mừng vì Diệp Anh giờ chả sợ sệt ngại ngần ai như trước nữa. Được đi chơi là con tha thẩn chơi đủ thứ, không cần bám bà nữa (giờ chỉ toàn bà đưa con đi mà, Mẹ ở nhà làm việc). Lần thứ 2 là con bị con gì đốt í, cũng không biết có chính xác không. Bác sĩ cũng chả biết. Mẹ là thật Mẹ thấy chán đời bác sĩ ở đây dã man í nhé. May mà hôm nay nó xẹp rồi :d. Và may nữa là trong mấy hôm bị Mẹ không thấy con có biểu hiện khó chịu gì vì nó. À, tháng này con còn lần đâu tiên bị đi ngoài. Hic, tội nghiệp lắm, bị phải đến 3 hôm đấy. Mẹ đoán là do cho con ăn cháo cá lóc :(. Sau đấy khoảng 10 ngày thì con lại bị một đợt táo bón kinh dị, cũng lần đầu tiên :(. Cái này thì Mẹ không đoán nổi nguyên nhân nữa. Vì Mẹ vẫn cho con ăn rau quả đấy đủ như trước mà, có thay đổi gì đâu.

    Tháng này con gái cũng biết thêm rất nhiều thứ mới. Đúng là con có khả năng nhớ và nhận diện hình rất tốt nhé. Giờ con biết hết số từ 1 đến 9, hình vuông, tam giác, tròn, sao và cả bảng chữ cái rồi :p. Cô Hương bạn Mẹ bảo, mày để cho cháu nó phát triển tự nhiên hihii. Nhưng ơ hay, Mẹ có làm gì đâu nhỉ, chỉ là khi chơi với con người lớn dậy có một hai lần con đã nhớ. Nếu chưa nhớ hoặc chưa nói được, con sẽ hỏi lại, bắt nói :d. Mới cả Mẹ cũng không nghĩ con làm được thế nghĩa là con có gì hơn các bạn bé khác đâu. Mỗi bé phát triển theo một đường khác nhau và có sở thích khác nhau thôi mà. Con thích tranh ảnh, nghe đọc sách truyện. Con thích các con vật. Giờ kiến thức về các con vật của con không thua gì Mẹ rồi :”>. Mà Mẹ thấy Diệp Anh có “óc tưởng tượng” có vẻ cũng ổn lắm nhé. Vì rằng con được nói số, nói chữ ở cái thảm chơi của con. Con được dậy các con vật ở mấy quyển truyện của con. Thế mà giờ, nhìn chữ nhìn số trong báo con cũng nhận ra (trừ có lần con nhìn thấy chữ L rất to trong báo, con chỉ vào và nói với Mẹ “bẩy” hihi, quả là nó cũng hơi giống số 7 trong thảm nhà mình nhỉ :p, thẳng hơn tí thôi mà :d. Còn nhìn các con vật ở đâu khác hay ở ngoài thật con cũng biết. Bố bảo con giỏi hơn máy tính hihi, vì để dạy cho máy tính biết các con bướm khác nhau đều là bướm không dễ tí nào :d.  

    Diệp Anh đã giảm bớt tình yêu với bạn mèo. Giờ con ít gọi mèo và ít chơi với mèo. Thay vào đấy con đặc biệt thích bạn bướm. Cứ lúc nào dỗ con làm gì cả nhà cũng lôi ra, đi gặp bạn bướm xinh nhé là đều ổn hết :d. Nhưng thân thiết nhất vẫn là với bạn béo. Suốt ngày béo và ru béo ngủ y như Bà ru con. Cũng vỗ vỗ, cũng “ à ơi” :d.  Con thích chỉ  và nói các bộ phận trên cơ thể (của cả nhà, và của các bạn béo, thỏ gấu, v,v..). Con thích thổi rốn nữa hihi. Bố trêu con thổi rốn Mẹ, con cười khoái chí lắm, rồi bắt chước theo ngay :p. Giờ thỉnh thoảng đang nằm với Mẹ là lại mon men ra bảo "tìm tìm" (tức là tìm rốn), rồi lật áo lên và đương nhiên sau đấy là… thổi :)). Rồi con thích bút nữa. Rất say mê với trò mở nắp ra và đậy nắp lại :p. Nhưng đương nhiên vẫn thua niềm đam mê sách truyện hihi. Suốt ngày vác truyên ra bảo Mẹ "cà chực cà chực" (hihi, con chơi với Bà, hối con còn bé tí, bà cứ giả vờ đọc liên thiên. Con bắt chước thế nào, mà từ đấy, cứ bảo con đọc truyên đi là con "cà chực cà chực". Cn muốn đọc cho con nghe con cũng áp dụng đúng từ í hihi).

    Con vẫn rất thích đi chơi. Có hôm Mẹ đang bế hẳn hơi, thế mà thấy Ông mặc quần áo ra ngoài, là theo Ông bằng được. Ông đóng của đi mất thì khóc đòi theo. Rồi bảo mẹ “ra raa”. Mẹ bế ra gần cửa thì em “chìa khóa” và tay với lấy cái chìa, đưa cho Mẹ bảo “mở mở” :d. Rồi đòi “ra vườn” “đi trẻ “vào vào” (vào nhà), v,v… đại loại là con dùng từ chính xác và đúng ngữ cảnh. Với những chuyện như thế thì thấy con biết ra phết rồi nhé. Thế mà vẫn có những chuyện buồn cười chết được. Ví dụ, ở nhà Mẹ hỏi “Bố tên là gì”, đến 3 lần liền con đều bảo “dơng dơng” thế mà cứ Bố xuất hiện là Bố tên “Thảo” :)). Rồi cứ muốn cho Mẹ cái gì là “xin xin” rồi dí vào tay mẹ. Muốn Mẹ cho cái gì là “cho cho”. Hơi ngược :d. Nữa là Bà bôi kém, Bà bảo “Diệp Anh nhìn Bà bôi kem ngoan này” (vì con hay khó chịu khi bị đụng vào mặt bôi kem hay rửa mạt mà). Thế là từ đấy, con cứ nhìn thấy hộp kem là “nhìn nhìn” :d. Nhầm hơi nặng :d. Rồi thì bảo với con “gió lắm, không ra vườn được” là con thơm gió :)) (giờ không còn bị nhầm thế nữa).

    Còn đây là con gái yêu của Mẹ, chiều này bị Mẹ lôi ra quanh nhà chụp ảnh đây :d :x:x:x
     
    (con thích tẩn mản nghịch lá cây và đất :p;)
    Mẹ mà rời mắt ra là thế này :((.

    Comments (3)

    Khen Tùn tí nào :p :x:x:x

    July 29th, 2010 by mẹ Tũn in Diệp Anh,Tiếng Việt Tags: , , , , , , ,

    … Em của Mẹ, lần đầu tiên cho Mẹ đeo kính đây :d. Lại còn làm điệu cho Mẹ chụp ảnh nữa này :p.

     

    … Cuối tuần vừa rồi Bố Mẹ đưa Tùn đi chơi, lại được thêm một cái lần đầu tiên nữa :d. Đấy là con đã tự lon ton đi trên bãi cỏ ngắm hoa và ong :d, Tức là con đã chịu đi ở cái nơi không phải nhà mình :)). Rồi con còn cho Mẹ cầm tay và dắt Mẹ đi xềnh xệch :d. Chuyện hơi bị lạ đấy :d. Từ bé đến giờ chả bao giờ con để yên cho Mẹ cầm tay đâu nhé. Làm như báu lắm í, cứ sờ vào là hẩy ra luôn :p. Các bạn bé khác thì lúc tập đi thường sẽ để Bố Mẹ dắt tay giúp. Còn Tùn thì coi như bỏ qua hết tất cả các giai đoạn. Bụp phát tự đứng dậy đi luôn hihii… Thế nên hôm đấy, em để Bố Mẹ được mỗi người một tay dắt đi mà cứ gọi sướng âm sướng ỉ:x:x:x

    … Khen Tùn lần nữa về sở thích sách truyện này :p. Giờ mỗi ngày là có đứa cứ lon ton vác truyện ra bắt Mẹ đọc cho nghe đấy. Nhìn chăm chú và thích thú lắm :). Con lắng nghe, theo dõi và nhớ các nhân vật trong truyện nhanh cực í :x:x:x

     

    … Thêm một cái đáng khen nữa, là hôm nay mẹ quay phim nhưng biểu hiện của em không đến nỗi tệ. Tức là Mẹ không đến nỗi bị quá thất bại. Thường Mẹ cứ định quay lại trò gì của con là y như rằng con không “hợp tác”.  Hôm nay Diệp Anh cũng chịu trả lời kha khá câu hỏi của Mẹ. Mặc dù rằng đương nhiên không được như bình thường. Rõ ràng con biết mà có chịu nói đâu. Như con cá vì bình thường con thích nói lắm nên Mẹ cứ nhằm cá hỏi, thế mà có đứa nó kiên quyết bơ :((
      

    Comments (2)

    -== Diệp Anh 14 tháng :x:x:x:x:x ==-

    July 22nd, 2010 by mẹ Tũn in Diệp Anh,Tiếng Việt Tags: , , , , , , ,

    (eo ôi là điệu :p;)

     

    Mẹ: Diệp Anh ơi
    Diệp Anh: Dạaaaaaa……
    Mẹ: Mẹ đâu con
    Diệp Anh: Mẹ… đây… này (rất rõ ràng nhé :x:x:x;)
    :x:x:x:x:x
     

    Hihihihiii…yêu ơi là yêu í. Con gái đã nói được nhiều rồi, nhưng Mẹ thích nhất là cái giọng con mỗi khi con trả lời 2 câu hỏi trên của Mẹ đấy (đương nhiên là trừ tiếng “Mẹ ơi iiii” nghe rất chi là ỉ ôi truyền cảm ra :d;).

    Đúng là trẻ con khi đã biết thì nhanh thật đấy nhỉ, chỉ trong vòng khoảng có 1 tháng, mà vốn từ của Diệp Anh giờ Mẹ nghĩ cũng tầm 50 rồi đấy. Mới đầu tháng trước thôi con chỉ gọi Mẹ, gọi Bà. Sau có vài ngày, cả nhà bắt đầu sung sướng cổ vũ khi con trả lời những câu đơn giản kiểu như:

    Mẹ: con vịt kêu thế nào nhỉ?!
    Diệp Anh: cạc cạc
    Mẹ:  máy bay đi thế nào?
    Diệp Anh: vù vù vù uuuuu….
    Mẹ: thế ô tô thì đi thế nào con?
    Diệp Anh: zìn zìn zìn…
    Mẹ: đúng rồi, Diệp Anh giỏi quá. Ôi thế tầu Bố Dương đi làm về thì sao?
    Diệp Anh: xìn xịt :d
    Mẹ: Thế con cho công chúa đi chợ Ba Tư nào…
    Diệp Anh: Ten ten ten, ten tèn ten ten ten (giọng lên bổng xuống trầm đúng nhịp Bà vẫn hát :p. Mỗi lúc cho con ăn bà thường phải dùng đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của con mà. Vừa phải đồ chơi, hình ảnh, vừa phải nói liên mồm cho con nghe :p. Một trong số những trò đấy là cho công chúa đi chợ và hát :)) )
    Giờ thì con đã ra được cả lệnh cho người lớn rồi :((. Sợ lắm. Giọng rất cao và rất đúng sắc thái quát nạt nhé.
    “Raaaaa” … để được ra khỏi bất cứ cái gì con đang phải ngồi trong (ghế ăn, xe đẩy, bouncing station, v.v).
    “Dậy yyy”… kèm với tay bíu bíu áo Mẹ để bắt Mẹ dậy để bế đi.
    “Tê tê”… và đương nhiên là tay vén áo Mẹ lên :d
    “Đi đi… tơi tơi”… khi đã được mặc xong váy đẹp :p

    Diệp Anh đặc biệt thích những từ láy. Mỗi khi được nghe là con cười, con bắt chước ngay và sẽ nhớ luôn để áp dụng. Ví dụ, Ông chỉ bảo Diệp Anh nhìn Ông đập bóng “bộp bộp” này mà cho con ăn được đến ½ bát cháo :p. Rồi tứ đấy con cứ đập bóng vào nhau là tự lẩm bẩm “bộp bộp” :d. Tàu “xìn xịt” (xình xịch). “Ti ti kia kìa” (ti vi kia kìa :p. Mà không hiểu sao rõ ràng con nói được chữ ti mà ti Mẹ thì cứ thành tê :d;).

    Rồi có một số thứ con thích thì con hay chỉ vào và nói cho Mẹ nghe đấy là cái gì. Ví dụ “hoa”, “ a dốn” (cái rốn í ạ :d, chả hiểu sao con cứ phải thêm âm a đằng trước nữa), “gấu”, “dzù dzù” (mắt Diệp Anh công nhận tinh :d, không chú ruồi nào chạy qua mắt em mà em ko thấy để chỉ cho Mẹ cả :d;), “tặp tặp” (tức là cặp cặp. Mà con phân biệt được giữa cặp tóc và cặp quần áo. Vì Mẹ không thấy con đưa cái cặp quần áo lên đầu bao giờ cả :p;).  v.v.vvvv… khoang 50 từ :d. Thế mà Bố và Ông thì chưa gọi :p. Đúng hơn là cách đây 1 tuần con bắt đầu cứ chỉ ảnh Bố là “bộ bộ”, nhưng chưa gọi.

    Thôi đại loại là thế con gái nhé :d. Mẹ đang hơi xì chét tí. Ông bà có việc đến chỗ Bác. Cả ngày Mẹ quấn lấy con gái nên không có tí thời gian nào để làm việc cả. Mà công việc thì đang ngập đầu mặc dù Mẹ đã bỏ đi 1 paper đấy. Nhé, lịch ăn ngủ và đi chơi của con dầy đặc cả ngày. Mà con thì một bước rời khỏi Mẹ cũng không được. Thế nên lúc con ngủ trưa thì Mẹ lại phải tranh thủ nấu cháo cho con và chuẩn bị đồ ăn  tối chứ cũng chẳng học được gì. Bố về cả nhà ăn tối xong, con uống sữa xong và đi ngủ thì cũng đã 8h15, 8h30. Mẹ tắm rửa và đi lau nhà (ko phải để hôm sau con lăn lê thì Mẹ dẹp cái khoản này là cái chắc :d;)… 9h30, 10h rồi. Mệt lử. Ứ thể nào mà làm việc được nên đành AQ thôi làm “tốt” một full-time job là được rồi. Giờ miễn sao cứ đúng 3 năm được bảo vệ thôi, Mẹ chả cần và chả phấn đấu gì hơn cả. Biết thế, nhưng đang giai đoạn deadline ngập đầu này, mà đành chấp nhận chai mặt không làm, Mẹ cũng lo lắng và xì chét lắm con gái ạ.

    May mà bù lại, có đứa nó đáng yêu  đến kỳ lạ. Nhìn nó chơi, nhìn nó cười, Mẹ vẫn mỉm cười theo nó được đấy :x:x:x. Mà giờ còn hay trêu Mẹ lắm cơ nhé, cứ toàn lấy cái gì giấu đi rồi quay ra nhìn Mẹ cười rất lém lỉnh, giơ hai tay xòe ra kiểu “đâu rồi” của bác dậy í .  Thỉnh thoảng thì đang chơi lại bò lổm ngổm hoặc đi lon ton ra thơm Mẹ một cái và cười đúng kiểu cười tủm tỉm luôn. Người Mẹ cứ gọi là mềm nhũn :x.


    (con thích được tắm ngoài trời thế này lắm, Ngồi lâu quá Bà bắt ra là toàn hẩy tay Bà đi đấy :p;)

    Thỉnh thoảng cũng có lúc con không nghe lời. Con làm cái gì không đúng, ví dụ phun đồ ăn, nghịch máy tính…, Mẹ thường bắt chước Ông xua xua tay và đầu lắc lắc bảo không không. Mẹ công nhận Ông dậy siêu, chả hiểu sao Ông cấm con cái gì cũng được. Tuyệt nhiên cái đống cốc trang trí và những cái ổ cắm điện, con cứ đến gần là quay ra nhìn người lớn, rồi tự lắc đầu và quay đi :p. Nhưng với Mẹ thì con chả ngoan thế đâu.  Có lúc con cũng sẽ xua tay, cũng lắc đầu trở lại, rồi thôi. Nhưng thường thì sau đấy con vẫn tiếp tục mặc dù có dè dặt hơn tí. Những lúc đấy Mẹ thường hay giả vờ tức. Mặt nghiêm lại, không nhìn con, không nói chuyện với con. Thế là con sẽ lân la ra ngồi gần, “nói” liên thiên, rồi tí tí lại quay ra nhìn Mẹ thăm dò thái độ, rồi tự cười nhạt v.v. (cái trò thăm dò này của con có từ tháng thứ 11, lúc Bác đến Ipswich chơi và bác “giận” vì con cứ vứt đồ để bắt nhặt :p;). Sau một lúc lâu mà vẫn không thấy Mẹ phản ứng gì, có đứa nó sẽ ra vuốt má yêu Mẹ rồi thơm thơm đấy :x:x:x. Mẹ đành phải hết giận ngay thôi hihi. Nhưng riêng chiều nay thì Mẹ ứ thành công. Em lân la một hồi không được… Tức… Hét… Khóc… và Hờn :p.

    Cái đứa bé tí teo này là nó ghê gớm lắm :p. Còi zin 14 tháng rồi :x:x:x. Mới nhú cái răng thứ 5 bọ :p. Ăn ít tí mà, làm gì có chất nuôi bạn í đâu :d. Mà con vận động nhiều thế sao không đói nhỉ. Cả ngày leo trèo, đi lại lon ton khắp nhà  đấy chứ :p. À, mà giờ con còn đang tập bước qua người Mẹ mới ghê chứ :d. Ở trong nhà thì thế mà ra ngoài thì đố có bao giờ dám đứng đâu. Xấu hổ chưa. Lúc nào cũng phải dính chặt lấy Mẹ hoặc Bà. Dời ra tí nào là chân kều kều kiểu thế này này :p.

    Mà không hiểu sao mãi mà nét mặt con khi gặp người lạ, hay khi đi ra đường, nó không thể nào bình thường như ở nhà được nhé. Cứ nghệt nghệt đần đần :d. Trừ với cô Trang bạn Mẹ:p. Lạ lắm con quen cô rất nhanh. Theo cô, cho cô bế,… nói chung là ko có tí nào sợ sệt :p. Chả biết có phải tại cô cho con quà không  nhỉ hehee…

    Đây, công chúa đanh đá xó bếp đây. Cuối tuần vừa rồi cả nhà mình lại đi farm, lần này là ngắm hoa lavender.

    và đi hái cherries. Con chả có chút gì hào hứng. Trông mặt chán đời chưa :d

     

     

    Mẹ thường sắp xếp để con ngủ trên đường đi nên không thấy con bị khó chịu gì. Nhưng Mẹ vẫn cảm thấy con bị mệt. Nhất là lần đi hái dâu, con mệt đến mức, Ông đang bế mà con ngủ gật luôn kia mà :p

    Thế nên Mẹ quyết định từ nay chả bắt con đi chơi kiểu thế nữa. Con có thích thú gì đâu. Chán cái vườn nhà mình thuê không nhiều cây như Ipswich.

    Thôi lần này Mẹ thôi thật đây :d. Gần 1h rồi. Mẹ mệt. Chắc còn xót nhiều thứ lắm, có gì Mẹ bổ sung sau nhé.
    Yêu con gái của Mẹ :x:x:x

    Comments (4)

    -== Diệp Anh 13 tháng ==-

    June 25th, 2010 by mẹ Tũn in Diệp Anh,Tiếng Việt Tags: , , , , , , , , ,

     

    Hôm nay Diệp Anh tròn 1 tháng kể từ 1 năm này hihi :x:x:x. Con gái sang tuổi mới có khác, lớn rồi í hihi, mỗi ngày đều biết thêm, làm thêm được trò mới nhé. Mà trộm vía, cái gì cũng chỉ cần nói với con 1 đến 2 lần là cùng con đã nhớ rồi :x… yêu yêu…

    … Tháng thứ 12, như Mẹ đã kể, con đã biết chỉ vào một số thứ khi được hỏi nó đâu. Đến tháng này thì nhiều lắm rồi, Mẹ không liệt kê ra đây hết được :p. Những đồ đạc, dụng cụ trong nhà giờ con biết thì Mẹ không con ngạc nhiên nữa. Nhưng với cái bảng ô chữ đồ chơi của con thì thật là Mẹ hơi bị bất ngờ. Trong suy nghĩ của Mẹ, vì Mẹ không biết mà, nên Mẹ cứ nghĩ trẻ con tuổi này chưa thế biết nhiều đến thế. Nhé, cái bảng đấy nó có 25 hình lập phương. Trên mỗi hình lập phương, ở mỗi mặt sẽ là một chữ cái, hoặc một con vật, đồ vật, hay một loại hoa quả nào đấy. Thế mà giờ Diệp Anh đã biết chỉ rất nhiều thứ rồi. Riêng với Mẹ đã là hơn 10 thứ. Với Ông Bà chắc chắn sẽ nhiều hơn đấy. Mẹ sẽ phải hỏi Ông Bà kỹ hơn vì Ông Bà hay dậy con mà.

    … Đến khoảng 1 tuần cuối của tháng thứ 13 này, thì con không còn hứng thú với trò chỉ ra cái thứ con được hỏi nữa (ví dụ Mẹ hỏi “con chuột đâu” là con hạ người, dí mặt thấp xuống cái bảng gỗ, rồi rón rén chỉ xong cười tươi ơi là tươi nhé, như kiểu lập chiến công í). Giờ con quay sang tiết mục chỉ để được nghe nói. Tức là con chỉ vào cái gì đấy rồi ê ê a a ư ư kiểu “cái gì đây” í. Con sẽ không ngừng cho đến khi được nói cho nghe (ví dụ “ừ, con mèo đấy”). Mà nhiều khi nói rồi chưa chắc đã xong đâu nhé, con hỏi tiếp, cho mà nói lại :d. Mẹ bây giờ bắt đầu đã được trải nghiệm cái việc mỏi mồm khi chơi với con rồi :d. Chưa biết nói gì mà cái gì cũng hỏi, hỏi liên tục, hỏi suốt cả ngày :d. Đến mức giờ lúc nào Mẹ mệt, là Mẹ tuyệt đối không cho con xem sách truyện :d. Vì con sẽ chỉ, sẽ hỏi linh tinh và lặp đi lặp lại :d. Mà Diệp Anh có sở thích rất rõ ràng nhé. Thỉnh thoảng có những thứ con cứ thích một cách rất đặc biệt. Ví dụ cái quyển truyện GM Hải mua tặng con, kiểu gì khi nhìn đến nó, con cũng bắt dở đến cái trang có con kangkuru để con chỉ con hỏi, để con được nghe trả lời “kangkuru đấy”. Không hiểu sao con thích nghe cái từ đấy thế, Mẹ cứ nói xong là em cười tít rồi lại hỏi lại :d. lắm chuyện lắm í :p.

    vẫn tình yêu sách báo tranh ảnh của Tùn này :p

    … Tháng này Diệp Anh cũng biết làm thêm nhiều trò mới lắm. Có những trò của tháng trước thì tháng này con biết ở cấp độ cao hơn tí hihi. Ví dụ tháng trước con biết chi chi chành chành nhưng chưa biết đến đoạn “ ù à ù ập” thì phải nắm tay vào nắm lấy ngón trỏ của con. Giờ thì em biết rồi :p, mà lại thành đoạn em khoái nhất :d. Em con biết đưa ngón tay lên má (lúc thì cằm, lúc thành cổ :d;) hoặc nhún vai nghiêng đầu để “làm điệu nào”. Em biết chu mồm ra kiểu từ hồi bé tí của con í để “làm mõm lợn, làm xấu nào”. Em biết co mồm lại (con xem video nhé, mẹ không biết tả lại chính xác. Mặc dù tiếc là mỗi lần xác máy ra quay thì con đều hoặc ko làm hoặc qua loa chiếu lệ khác hẳn bình thường) dọa Mẹ “ ngáo ộp nào”. Rồi em biết thơm gió, biết tập thể dục, biết đánh trống, xoa tay, lau bàn, lau mồm, bôi kem, nhắm mắt đi ngủ v.vvv… Nói chung là những thứ lặt vặt dễ dễ bắt chước theo người lớn

     

    … Con gái tháng này gọi Mẹ nhiều lắm rồi :x:x:x. Tiếng mẹ của con sao mà nó lại có thể đáng yêu đến thế. Nó trong, nó mềm, nó nhẹ… nó… ứ biết phải nói sao :d hihi. Mẹ thích nghe con nói lắm í. Mẹ toàn bắt chước Diệp Anh trò hỏi lắm :p, suốt ngày “Diệp Anh ơi, Mẹ đâu, Mẹ đâu” để được nghe con nói “ Mẹ… mẹeeee…” :x:x:x:x:x. Yêu lắm lắm í con gái ạ. Con cũng đã biết gọi “bà, bà ơi””bé, bé ơi”. Giọng rất cao, rất hào hứng :p, khác hẳn với khi gọi Mẹ  (thường thì rất nhỏ nhẹ, nếu không là lúc mếu máo khóc lóc bực mình vì mẹ bỏ đi đâu mất :p;). Con biết gọi bác tồ của con nữa. Đến giờ Mẹ vẫn còn ngc nhiên về độ thân thiết và quấn quýt của con với bác. Mỗi khi có bác là Mẹ bị ra re :((. Con gọi bác cũng giống cách con gọi Mẹ "Mai, Mai ơi" hihi. Con còn gọi mè, mè eee ơii (tức là mèo, mèo ơi nữa. Mà thực ra là bao gồm cả chó lẫn mèo :d. Đi ra đường thấy con nào cũng thành mè hết :d;). Rồi thì tèn=đèn, tê=ti, tè=tè, đẹp=đẹp hihi.

    The player will show in this paragraph

    … “Tơi tơi” nữa. Diệp Anh rất thích đi chơi. Mỗi lần Mẹ nhắc đến đi chơi, hay chỉ cần bảo mặc váy đẹp nào là con ngoan ngoan đưa tay xỏ chân cho mặc dễ dàng lắm :p (khác hẳn với bình thường í). Rồi nét mặt rất hào hứng, miệng thì liên tục “tơi, tơi” :d. Buồn cười nhất là hôm Ông Bà đến chỗ bác. Mẹ đang bế con mà lúc con thấy Ông mặc quần áo ra đường, con cuống quýt lên rồi vươn người ra theo Ông bằng được. Đến lúc được Ông bế rồi thì dơ tay lên chào Bố Mẹ :d. Con chào để đi chơi đấy :p. Thế là nó có cần gì Bố Mẹ nó nữa đâu :p.

    … Nhà mình chuyển nhà mới rồi con ạ. Cuộc sống của chúng mình khác với ở Ipswich nhiều lắm. Mẹ con mình không được gần Bố nhiều như trước, không được ỉ lại vào tay sai vặt này nữa rồi. Bố thì cũng hết thời ngủ lười, rong chơi. Giờ Bố toàn phải đi làm tuần 5 ngày thôi. Chán lắm í. Tối thì 7h10 mới về đến nhà, hichic. Nói chung là… big change cho cả 3 người chúng mình. Giờ không còn được làm gì cũng làm chung nữa rồi. Muốn đi chơi cả nhà cũng phải đợi đến cuối tuần cơ. Như tuần trước Diệp anh được đến thăm bác, và được ra biển chơi… nhưng cũng chỉ trong một ngày thứ 7 thôi. Chiều hôm đấy con lại chưa ngủ đủ, thế là ra đến bờ biển con chả vui vẻ gì cả. Bố Mẹ bế con ra sát biển, chơi đùa với con mà cũng chả ăn thua gì. Con buồn ngủ đến mức ngủ luôn ở đấy cơ mà:p. Thế là Ông Bà trông con ngủ cho Bố Mẹ và Bác đi chơi :d

    … Rồi thì hàng ngày Bố không đưa con đi chơi cũng Mẹ được nữa. Giờ chỉ toàn Ông Bà và Mẹ thôi. Hoặc là đưa con đi dạo, đi công viên, hoặc là đưa con ra các baby center để con gặp gỡ với các bạn bé khác. Nhìn thấy các bạn con cũng có vẻ thích lắm, nhưng vẫn nhát ơi là nhát, ứ được như ở nhà và gần như lúc nào cũng phải chạm được vào Bà hoặc Mẹ mới yên tâm :p

    http://www.duongthao.com/v/DiepAnh/DiepAnh13thMonth/IMG_3747.JPG.html
    http://www.duongthao.com/v/DiepAnh/DiepAnh13thMonth/IMG_3757.JPG.html

    xem đứa nào cười nịnh bạn này:p

     

    … Mẹ thông báo với con gái, là mấy ngày nay, tự nhiên con đổi tính, thích tập đi hihi. Giờ con đã tự bước đi được 6, 7 bước rồi. Nhưng mỗi bước thì vẫn bé tí teo, và trông con vẫn còn run rấy lắm :p. Dù sao thì Mẹ cũng phải hoan hô con thật nhiều, con gái đã rất cố gắng và kiên trì trong 2, 3 ngày nay hihi. Đúng là đến lúc đã biết thì nhanh thật, mới tháng trước thôi, có đứa con nhất quyết không chịu tập đứng, lúc nào cũng chỉ bò lổm ngổm thế này thôi này :p

    nét mặt hí hửng của Diệp Anh đón Bố đi làm về này

    … Nhìn con chả thay đổi gì nhỉ?! Con có chịu ăn đâu mà lớn được, hichic. Răng thì vẫn chỉ mới có 4 cái. Tóc thì dài rõ nhanh, dạo này trời lại nóng nữa nên  suốt ngày bác phải đến để cắt cho con thôi. Mà có khi cũng vì trời nóng thế, con càng ăn ít đi í hic. Một tuần nay trông con tọp hẳn đi í :(. May mà trộm vía con vẫn vui vẻ nhanh nhẹn chứ không chắc chết mất :(.  

    Thôi Mẹ bai bai Tùn của Mẹ nhé, Mẹ thơm em chụt chịt này :*:*:*:*:*

    Comments (3)

    Diệp Anh’s first birthday :x:x:x

    May 23rd, 2010 by mẹ Tũn in Aniversary,Diệp Anh,Tiếng Việt Tags: , , ,

     

    2 ngày nay Mẹ vẫn luôn có cảm giác, không thể nào tin được, con gái bé bỏng của Mẹ đã tròn 1 tuổi rồi. 1 năm trôi thật nhanh quá!!! 1 năm của tuổi đầu đời của Diệp Anh và là 1 năm với bao trải nghiệm, bao khoảnh khắc hạnh phúc không thể nào quên của Bố Mẹ.

    Mẹ ngồi đây, ngắm con gái say sưa ngủ, và nhớ lắm về buổi đêm đầu tiên của Mẹ con mình. Đếm ấy, trông con bé tí xíu, cái gì của con cũng nhỏ nhỏ xinh xinh. Trong mắt Mẹ, tất cả đều đẹp và đáng yêu vô cùng! Con nằm trong chiếc nôi be bé của bệnh viện, đeo 2 cái vòng nhựa ghi tên “Le Diep Anh”, trùng với cái nhãn dán ở thành cũi. Mẹ hết ngắm con rồi lại ngắm cái tên, lấy làm khoái chí lắm hihi… vì con mang họ của Mẹ mà. Rồi Mẹ thích lắm, muốn lắm, đấu tranh tư tưởng lắm, để cho con ra nằm cạnh Mẹ. Nhưng rồi Mẹ thôi, vì Mẹ cứ sợ sợ sao í, không yên tâm chút nào cả…nhỡ Mẹ ngủ rồi làm con đau thì sao… con bé nhỏ và mong manh thế kia cơ mà…

    Mẹ hâm nhỉ?! Nhưng nó đã chính là những cảm giác của Mẹ lúc đấy đấy :p.

    Rồi tự nhiên con khóc, Mẹ bế lên thì con nín nhưng Mẹ đặt con lại vào nôi con lại khóc. Thế là Mẹ đành cho con ra nằm bên cạnh Mẹ… và tất nhiên, ứ dám ngủ hihi :d. Mà Mẹ cũng không thấy mệt và cần ngủ cơ. Chỉ có điều khoảng 3h sáng, chẳng hiểu sao con cứ khóc, Mẹ bế con vẫn khóc. Mẹ thử cho con ti mặc dù sữa vẫn chưa về. Con không ti và tiếp tục khóc. Mẹ lúng túng quá chả biết phải làm gì :”>  và thế là không ngần ngại Mẹ bấm chuông gọi midwife luôn :d. Cô í vào ngay sau 30s. Cô ấy bảo Mẹ cho ti. Mẹ thử lại con vẫn không chịu. Thế là cô í cởi quần áo con ra, mặc lại, rồi đưa Mẹ lần nữa. Lạ lắm nhé… Con chịu ti mà ti trông còn ngon lành lắm cơ hihi :d. Đến giờ Mẹ vẫn không hiểu tại sao phải làm thế nữa :p. Chỉ biết rằng nó rất hiệu nghiệm, vì đến sáng sớm Mẹ lại áp dụng được chiêu này :d.

    Ngồi nghĩ lại cái bỡ ngỡ của đêm hôm đấy, Mẹ vẫn thấy rõ và gần lắm con gái ạ. Thế mà đã 1 năm rồi. Giờ Diệp Anh của Mẹ đã thay đổi rất nhiều, cả về hình thức lẫn sự hiểu biết nhé. Còn Mẹ thì tuy vẫn không phải một người có nhiều kinh nghiệm, nhưng với riêng con, Mẹ có thể phiên dịch được từng hành động cử chỉ, từng âm thanh ngữ điệu. Biết được rất rõ lúc nào con muốn gì, cần gì, con sẽ làm gì, phản ứng ra sao…Âu đấy cũng là một thành công của Mẹ con nhỉ. 1 năm học hỏi, thực hành và thu lượm kết quả… một công chúa nhỏ xinh xắn và đáng yêu nhất trên đời :x:x:x

    … Diệp Anh của Bố Mẹ-16h42’ ngày 20/05/2010 :*:*:*

    (Váy của Bà&Mẹ may tặng con này) Cũng đẹp đấy chứ con nhỉ?! :p)

    Cả nhà mình vừa tổ chức sinh nhật mừng con tròn 1 tuổi. Công tác chuẩn bị đã được bắt đầu từ cả tuần nay rồi. Bố Mẹ đi tận London để mua nến, pháo hoa, pháo dây, bóng bay v.v… còn banner thì do tiết kiệm nên Bố Mẹ tự làm hihi. Bố béo mình làm trò chỉnh  sửa lắp ghép trông thế mà cũng không đến nỗi tệ con nhỉ :p. Mẹ chỉ ngồi làm công tác tư vấn và chọn lựa chứ khoản kỹ thuật thì Mẹ chịu :”>.

    Nhưng Mẹ biết may váy cho Diệp Anh hihi. Thế là Bà và Mẹ có tác phẩm thứ 2 dành cho con gái rồi  nhé :x. Chiếc váy trông cũng yêu đấy chứ nhỉ?! Nó bằng vải lụa nên khâu khó lắm. May mà có Bà mình nên đường kim mũi chỉ vẫn cứ như khâu bằng máy í hihi :d. Chỉ có điều Mẹ thêu không được đẹp. Nhưng thôi, là kỉ niệm, là tấm lòng con nhé :d. Miễn là Diệp Anh vẫn rất xinh trong chiếc váy đặc biệt, nhân một ngày đặc biệt :x:x:x.

    Mà Mẹ hơi tiếc, cái bánh sinh nhật của con, Mẹ không được ưng í lắm. Bác Lợn nói Mẹ mới nghĩ ra sao mình ngu thế. Đáng ra Mẹ phải đi mua một cái khuôn to hơn. Như thế chắc chắn  cái bánh trông sẽ hoành tráng và đẹp hơn. Ngu thật! Chán thế! Năm sau nhất định Mẹ sẽ rút kinh nghiệm nhé.

     

     (Diệp Anh ngồi chơi rất ngoan trong lúc Ông và Bố bơm bóng này :x;)

    Nhưng điều đáng tiếc nhất là sai lầm của Mẹ về thời gian tổ chức hmm. Bình thường Mẹ thấy Diệp Anh không bị ngái ngủ khó chịu khi chưa ngủ đủ giấc đâu. Thế nên Mẹ quyết định tổ chức vào tối muộn, để thắp nến cho đẹp í mà :p.

    10h, khi cả nhà đã sẵn sang, Mẹ đánh thức con dậy. Mặt con lúc đấy ngái ngủ ngơ ngác nhưng 2 má trắng hồng xinh ơi là xinh :x. Mẹ thay váy rồi bế con xuống nhà. Nét mặt con chuyển dần dần sang thích thú ngạc nhiên J. Mọi thứ khác quá mà. Mẹ đảm bảo nếu là lúc con tỉnh táo chắc chắn con sẽ nói cười phấn khích lắm đấy. Mỗi tội là đúng giờ con muốn ngủ quá. Thế nên những thứ mới lạ, đẹp mắt kia, cũng chỉ đủ để làm con phân tâm được chút thôi (chi tiết con xem video nhé, Mẹ khỏi phải kể :p;).

    Ảnh cũng chỉ kịp chụp có tí teo thôi :((

    Diệp Anh với 2 bạn thân này :p. Con chơi, ăn và ngủ với Ông Bà đều rất ngoan nên Mẹ yên tâm lắm. Tháng này, lần đầu tiên, Mẹ dám để con ở nhà mà đi cả ngày đấy chứ. 2 lần liền nhé, Mẹ phải đi London xem nhà và mua đồ cho con mà. Hơi bị kì tích :p

      Sau đấy thì đến nến của con, cũng vì vội vàng quá mà Bố vừa thắp lên đã thổi đến phù cái :d. Bác mình thì ứ có ảnh :((.

    Cả nhà chưa kịp làm gì cả thì Mẹ đã đành đưa con lên phòng cho con ngủ tiếp rồi. Thực ra thì con không hề khóc, nhưng con không được vui vẻ, sợ con mệt nên đành thôi. Nói chung là mọi thứ không được như ý. Lúc đầu Mẹ cũng buồn lắm. Vì cả nhà cũng đã nghĩ nhiều đến ngày của con mà. Bác mình thì đang rất bận rộn công việc cũng bỏ tất để đến với con. Thế mà… sinh nhật đầu tiên của con gái… chẳng làm được gì cho con cả L.

    Mẹ tiếc chưa chụp được nhiều ảnh nên để nguyên hiện trường đến chiều hôm sau. Thế là chụp lại được cả đống ảnh lúc Diệp Anh múa hihi. Thích lắm í, nhất là Bố lại ghép được liên tục series ảnh đấy (vì bao nhiêu trò của con, gần như chả bao giờ quay lại được cả. Cứ dàn binh bố trận là kiểu gì cũng thất bại :p;) . Trông "video" bị cứng vì không liên tục, nhưng có thế này Mẹ cũng vui lắm rồi. Tháng này con thích múa lắm. Cứ nghe nhạc là múa rất đẹp nhé. Chả ai dậy con cả, tự nhiên con giống ai mà điệu thế nhỉ :d.

    Về tháng tuổi thứ 12 của con, Mẹ sẽ viết sau nhé. Tháng này con gái Mẹ giỏi lắm. Trộm vía lắm í, cái gì con cũng biết rồi. Riêng có một cái Mẹ phải thông báo luôn hihihiiiiiiiii…, con đã gọi Mẹ rồi nhé hihihihihiiiiiiiiiiiiii… Mẹ sướng lắm í, chả biết phải nói gì cả nữa :x:x:x.

    Comments (7)


    Next Page »


    Designed and completed 2006 by Duong and Thao. Powered by WordPress 2 and Gallery 2.