-=Diệp Anh 8 tháng tuổi:x:x:x=-

(Diệp Anh còi "tham ăn" này :p:x:x:x. Con thích xoài lắm, mà chỉ là kiểu mút mát miếng thế này thôi :p. Cứ nhìn thấy là người vươn, cổ dướn để đòi cho bằng được đấy :d)
Mẹ đang ngồi kể chuyện bên cạnh con gái đấy :x. Lợn còi của Mẹ đang nằm ngủ rất ngoan và rất yêu này :x:x:x. Tối nào cũng mình Mẹ trong ”bóng lờ mờ tối”, ngồi ngắm con ngủ, nằm ôm con hít hà, hoặc thu lu với cái máy tính chat với bác, học bài hay blog ;) Tháng này Mẹ lại cho em vào khuôn khổ rồi mà, ăn ngủ rất chi là đúng giờ nhé. Cứ 7h30 là 2 Mẹ con lên phòng mình, nằm chơi, nói chuyện kiểu thỏ thẻ, nhẹ nhàng; rồi Mẹ đọc truyện cho con nghe, Diệp Anh thích truyện tranh lắm. Đến 8h kém 5 Mẹ ru con ngủ, và 8h em đã ngoan ngoãn trên tay Mẹ rồi :x:x:x. Yêu lắm í! Nhưng từ 8h đến 10, 11h thì con rất hay chơi trò “khều cái tay tìm”, “mở cái mắt kiểm tra” :p, nếu thấy Mẹ thì em ok ngủ tiếp, nếu không đảm bảo e é ngay :d. Chính vì thế nên Mẹ luôn phải túc trực bên cạnh để ôm em kịp thời đấy :p. Chỉ sau 10, 11h, khi con dậy ti xong, lăn quay ra ngủ lại :p thì Mẹ mới thoải mái đi xem phim với bố :p.
(Diệp Anh cứ nhìn thấy truyện tranh là tít lên ngay này :p)
Đêm thì phải vài lần con dậy tìm ti theo thói quen. Cái điệu bộ của con buồn cười lắm: con vốn vẫn thích nằm nghiêng, quay về phía Mẹ như kiểu ôm Mẹ í :x và rồi đến “hẹn” thì con sẽ ngửa cái mặt lên, chu cái miệng ra, đầu nghếch ghếch tìm tìm cho đến khi cái miệng xinh xinh được Mẹ “dí cái mồi” vào :p. Mà con thì có đói đâu, có muốn bú đâu, nên em tụt tụt 2, 3 nhát là quay phắt đi, kiểu vẫn nằm nghiêng nhưng quay sang bên kia í. Được khoảng 5 giây con sẽ quay lại sang phía Mẹ, lại tìm và lại ti. Cứ lặp lại như thế 5, 6 lần thì con ngủ tiếp hihi. Mà nếu lần nào Mẹ trêu, Mẹ không cho ti, thì em không những tìm phía bên Mẹ mà con quay cả sang bên kia tìm cho… chắc :)) (mẹ đoán thế :p).
Một đêm thì 1 hoặc cùng lắm là 2 lần, con hơi tỉnh, con mở mắt ra, nhìn Mẹ, mà ôi sao cái kiểu nhìn lúc đấy của con nó âu yếm thế. Rồi con giơ tay lên sờ mặt Mẹ yêu lắm. Mẹ sướng mềm cả người mà rồi lại phải ghồng cứng lên để đấu tranh: không được nhìn lại, không được cười, không được trả lời (vì khi không thấy Mẹ phản ứng gì thì con thường “i, ây, í” để gọi đấy) v.v Mẹ sợ con sẽ tỉnh ngủ hẳn mà. Thế nên Mẹ thường nheo nheo mắt để quan sát con thôi :x, có lần thì đến khi con ngủ lại thì Mẹ ngủ, có lần thì thậm chí Mẹ ngủ trước lúc nào không biết hihi.
Trong lần tỉnh đấy thì thường Mẹ thay bỉm cho con luôn. Và từ đầu tháng Mẹ phát hiện ra một trò rất khoái chí. Đấy là con chỉ cần nhìn thấy Mẹ bước chân xuống khỏi giường, là con mếu ngay tức khắc. Mẹ quay lại, con nín luôn. Mẹ trêu Mẹ đi, con lại mếu hihihi. Mẹ thích quá nên đợt đấu thỉnh thoảng lại cứ diễn đi diễn lại, làm con tỉnh xừ ngủ luôn. Có lần mãi nửa tiếng sau con mới ngủ lại được đấy :p. Mẹ hư nhỉ/ ;) Nhưng Mẹ thích lắm í, cái cảm giác được con bám Mẹ í mà :”>
Mà đêm ngủ, Diệp Anh chèn ép Mẹ ghê lắm nhé :((. Thứ nhất là con cứ quay bên này, ngửa bên kia một hồi, là kiểu gì người con cũng tiến lên phía trước. Có lần Mẹ tỉnh dậy, giật thót cả mình khi thấy đầu con suýt chạm thành giường :p. Từ đấy Mẹ phải chẹn cái gối vào cho chắc đấy :d. Thứ 2, là người em không chỉ tiến lên, mà con thay đổi hướng :d. Có lần đỉnh điểm là, từ nằm dọc giường, con chuyển sang chiều ngang hihi. Vấn đề ở chỗ, khi con ngủ, là người Mẹ phải song song với người con, chắc để con cảm thấy an toàn, yên chí, là Mẹ đang nằm cạnh. Thế nên người Mẹ cũng phải “uốn” theo, và thế là :((… hôm thì Mẹ bị dí dị vào thành cũi (cũi đặt sát một ben thành giường mà), hôm Mẹ bị nằm sát tịt mép giường, ứ để cao cảnh giác là xuống đất như chơi :((, rồi hôm thì nằm ngang, hôm thành nằm góc chéo… :(( Đại loại là có đứa nó bành chướng lắm :((.
Sáng thì khoảng 8h con dậy hẳn. Lúc đấy con cũng yêu vô cùng tận. Còn cứ nhìn Mẹ cười, kiểu cười rất nhe nhàng, rất hiền, rất “trìu mến” mà chỉ xuất hiện một lần trong ngày thôi nhé hihi. Còn lại con gái Mẹ sinh ra vốn đã hay cười, với đủ các kiểu đã được Bố Mẹ đặt tên “toe toét”, “rạng rỡ”, “nịnh nọt”, “xã giao” “xun mũi”etc. :p Quay lại chuyện con cười hiền :p, những lúc như thế, Mẹ thường nằm ôm con, 2 Mẹ con nhìn nhau “nói chuyện” để Mẹtận hưởng những giây phút nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Sau đấy Mẹ thay bỉm, tập thể dục cho con rồi 2 Mẹ con xuống nhà. Con nằm chơi còn Mẹ chuẩn bị đồ cho con ăn.
Đến chủ đề ăn uống, Mẹ hơi bị sung sướng vì một là số Mẹ gặp may, 2 là Diệp Anh có preference rất chi là rõ ràng hihihihihihii. Từ khi bà nội sang, bà đã thử cho con ăn 4 đợt. Một đợt chỉ buổi tối, một đợt buổi sáng và tối, một đợt cả 3 buổi, một đợt buổi sáng và trưa. Con biết không, cứ đến bữa bà nội cho ăn là con không ăn. Đợt thứ 2 thì bà nội thấy Mẹ cho con ăn con rất thích ăn sữa chua, nên bà nội cứ chỉ sữa chua cho con ăn, mà con cũng chỉ ăn 2 lần. Đến đợt thứ 3 thì con có ăn thứ khác nhưng rất ít. Đợt cuối thì con gần như không ăn gì cả sáng và trưa. Thế nên Bố béo quyết định để mình Mẹ cho ăn cả 3 bữa. Trộm vía, trộm vía, em cứ ăn thun thút cả 3 nhé, làm Mẹ cứ gọi là… eo ôi… hihihihi… mê lỉ mề li :p :”>.
Mẹ thường cho con ăn sáng lúc 8h30, 10h30 ngủ đến 11h30 dậy. 12h con ăn trưa. 1h30- 2h con lại ngủ, đến 3h30 dậy Mẹ cho con uống một bữa sữa ngoài. 6h15 con ăn tối. Sau đấy là đến màn 7h30 của Mẹ con mình :x:x:x.
Đấy, một này của Diệp Anh trong tháng vừa rồi đại loại là như thế đấy con ạ. Con gái Mẹ ngoan lắm, con chơi cũng rất ngoan nữa, không quấy quả, không đòi hỏi gì đâu nhé :p Con cũng chả cần bế luôn í. Em lớn rồi mà nhỉ :*, đã tròn tám tháng tuổi được 3 hôm rồi cơ đấy :x
Buổi chiều hôm 20 vừa rồi, lại đúng là thứ 4, ngày Mẹ đưa con đi cân và đi chơi với các bạn bé khác. Thế nên tháng này, đúng giờ sinh của con gái, Mẹ con mình đang chơi cái này này :p
Diệp Anh dạo này vẫn bị lạ mọi người. Mặc dù con không khóc, nhưng lúc đầu mới vào phòng, thấy nhiều người lạ quá, mặt con cứ “đần” ra. Mẹ cảm giác con “căng thẳng” sao í, cứ ngơ ngác nhìn quanh với nét mặt không thoái mái tí nào đâu. Một lúc sau thì con cũng bắt đầu chơi đồ chơi, nhưng chỉ là chơi với Mẹ thôi, chứ ứ chịu chơi với bạn nào khác. Mà dù có đỡ hơn, thì con vẫn không được bình thường như ở nhà mình. Ông Bà mình và Bác suốt ngày nhắc Mẹ phải cho con ra đấy chơi nhiều hơn, cho con quen tiếp xúc với mọi người. Thế mà Mẹ lười quá, chả chịu đưa con đi đều gì cả L. Mỗi ngày chỉ tranh thủ đưa con ra ngoài hít thở được 15, 20 phút là cùng thôi J Mẹ sorry Diệp Anh nhé, tháng tới Mẹ ghi nhớ để cố gắng khắc phục hihi.
Tám tháng tuổi, Diệp Anh lại đi London lần nữa đấy :p. Và lần này cũng là đi công chuyện của Mẹ. Thế là Bố Mẹ, Diệp Anh và Bác, 4 người chúng ta ở London 3 ngày. Đi đường con rất ngoan, đến đến khách sạn thì buồn cười lắm. Mẹ bế Diệp Anh đi ở hành lang mà con cứ quay bên này, quay bên kia liên tục, kiểu nhìn rất tò mò khám phá nhé :p. Còn những buổi Mẹ đi họp, con chơi với bác ngoan ơi là ngoan. Duy chỉ có buổi trưa hôm thứ 2. Mẹ đang họp mà Bố cứ gọi điện thoại liên tục. Mẹ tắt bụp lại gọi lại. Mẹ ấn nút nghe cho mà biết Mẹ chưa họp xong, Bố vẫn gọi lại. Hóa ra là con khóc. Bố bảo khóc ghê lắm. Mẹ nghĩ do hôm đấy Mẹ đi sớm quá, lần đầu tiên con ngủ dậy không thấy Mẹ và xa Mẹ lâu thế :p. Nhưng về đến phòng thì con lại đang ngồi cười với Bác :o. Nhìn thấy Mẹ em cũng cười nhưng không có gì đặc biệt lắm. Thế mà Mẹ vừa bước định đi thay quần áo, em mếu xệu cả mặt luôn hihi. Em khóc nhưng Mẹ thì khoái ơi là khoái, nghĩ Diệp Anh đã biết nhớ Mẹ rồi đây ;p. Vì Mẹ có ngờ đâu, đến ngay chiều hôm đấy, khi Mẹ đi họp về, Bác đang bế con, Mẹ chào Mẹ hỏi… em bơ Mẹ toàn phần :((. Hóa ra buổi trưa lúc đấy là em nhớ… cái ti thôi à :((.
Ở London đi taxi DA không cần ngồi car seat. Mẹ được bế con ngồi cùng Mẹ. Diệp Anh thích lắm. Được đứng, được nhún, được nhìn ánh đèn lấp láy nhiều màu sắc, lạ lạ mà :p. Đến chỗ ăn tối con cũng ngồi yên, rất ngoan cho bác và bố mẹ măm măm. Đến giờ ngủ là nằm xe đẩy ngủ, bác với bố mẹ cứ tha hồ mà đánh chén ;p. Nói chung là Diệp Anh của Mẹ ứ chê vào đâu được cả :d:x:x:x
Đến nửa tháng cuối của tháng thứ 8 này, con gái bắt đầu nhận biết Bố Mẹ một cách rất rõ ràng. Ví dụ, bà nôi đang bế con, con thấy Mẹ là con đòi, Mẹ đi khuất đi là con khóc kiểu gọi. Nhưng chỉ tí thôi, Mẹ đi đi rồi em lại nín ngay. Rồi Bố mà đi làm về, con có đang không thoái mái gì, thì chỉ cần nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn thấy Bố, Bố chưa cần chào con, cười với con thì con đã gồng cứng cả người, chân đạp đạp, cười kiểu mừng rỡ lắm :x. Với Mẹ cũng thế, Mẹ có việc phải đi, em nhìn qua của sổ thấy Mẹ là cười, nhưng Mẹ đi khuất đi là mếu. Mẹ về em cũng có màn chào mừng i như với Bố thế kia kìa. Yêu lắm lắm, con Lợn bơ của Mẹ ạ!.
Cả tháng này con vẫn có hôm thì bi bô rất nhiều, có hôm thì chả chịu nói gì cả. Mà bi bô vẫn theo đúng nghĩa bi bô liên thiên thôi, con vẫn chưa nói được từ nào. (Nhưng Mẹ nói thật nhé, rõ ràng đã 4, 5 lần, Mẹ nghe con phát ra cái âm gì đấy, cứ như là “ối Mẹ ơi” hihi.)
À, Mẹ có một tin vô cùng là đáng vui mừng hihi. Cuối cùng thì sau 4 tháng mong đợi, bạn răng của Diệp Anh đã nhú lên chào cả nhà mình :)). Mẹ vẫn nhớ như in cái cảm giác của buổi tối ngày hôm đấy, Mẹ ru con ngủ xong, bật đèn sang choang để soi cho kĩ :p. Lần này ứ sai được nữa, rõ quá rồi, Mẹ thò tay vào sờ còn thấy ráp ráp rồi. Thế nên mặc dù đã nghi ngờ từ lâu vì Mẹ thấy con cắn Mẹ đau và cứng hơn bình thường, nhưng hôm nay Mẹ mới bế con sang khoe bố. Bố Mẹ cười và cùng nói “từng bước nhỉ”. Chả hiểu sao chỉ 3 từ đấy thôi, nhưng Mẹ cảm nhận sâu lắm J.
Cuối cùng Mẹ xin thông báo với con gái Mẹ, hôm 18 vừa rồi Mẹ đã phát hiện ra con đã có thể đứng vịn vào thành giường. Vịn thôi nhé, không có gì chạm mông hay bụng đâu, vì kiểu í thì con biết làm từ lâu rồi :p. Từ hôm đấy, ngày nào Mẹ cũng tập cho con một tí. Nhưng tiến độ lại không được nhanh như hồi tập ngồi. Anyway, Mẹ ứ cần :d. Bao giờ em thích thì em làm, nhỉ?! :*
Ipswich, 23/01/2010
Mẹ đố Diệp Anh Mẹ đang thơm ai đấy hihi. Mẹ cứ thế suốt ngày đấy con ạ :">. Yêu con nhiều lắm lắm con biết không?! Mà chả nhẽ lại nói cám ơn con, nghe nó cứ buồn cười sao ý, nhỉ?!. Nhưng thực sự, con đã mang đến cho cuộc sống của Mẹ, nhiều niềm vui và hạnh phúc lắm con gái ạ. Nhờ con mà Mẹ cảm thấy mình có thêm sức mạnh, có thêm nghị lực. Mẹ chả cần gì hơn nữa cả, ngoài việc được về Vn, sống bên cạnh Ông Bà mình và bác. Còn trong thời gian này, Tết cận kề rồi, xa nhà quá, Mẹ nhiều tâm trạng lắm. Những lúc đấy, chơi với con, xem lại ảnh con, video của con, hay chỉ là nghĩ đến con… Mẹ lại có thể khẽ mỉm cười… Con gái yêu của Mẹ :x:x:x
Ipswich, 05/02/2010



February 5th, 2010 at 11:28 pm
công nhận bác Mai quay phim hơi bi chuyên nghiệp, hehe =))
nhìn bé DA mọc răng rồi thích nhỉ? Nhìn thấy mà chả nhẽ lại bảo là mình thèm thì vô duyên quá, há há… Túm lại là mẹ Thảo cứ kêu la vụ DA còi chứ trộm vía nhìn ảnh có thấy còi đâu? phát triên theo đúng vận tốc cần phải có rồi còn gì nưa? nhỉ, Diệp Anh của bác nhỉ :D
February 7th, 2010 at 11:55 pm
hehe, chi cung thay khong coi Dao a. Ma em them co con gai hay them rang?! :)
February 9th, 2010 at 9:43 pm
Em là em thèm cả 2 chị ạ :)) Bây giờ cho em cái gì trước em cũng giang 2 tay ra đón nhận à :P
Tại cái Thảo nó cứ kêu ca làm em nghe cũng xót cho bé Diệp Anh. Chứ trộm vía ngắm đi ngắm lại ảnh của bé chỉ muốn oánh mẹ nó vì cái tội kêu lắm thôi :D
February 14th, 2010 at 2:37 pm
:) nam sau hoac nam sau nua hay cho chau co em gai chu. Dao nay no do keu roi, hihi biet rut kinh nghiem! Chuc mung nam moi hai em va chau nhe.