-== Diệp Anh & bác Mai lợn tồ tẹt ==-

(chả hiểu sao Mẹ rất thích cái "cảnh" này, 3 bác cháu mẹ con mình… vui lắm :x:x:x)
Hôm nay thật là một ngày chán quá L…
Với Mẹ thì đã đang tâm trạng vì mới phải chia tay bác tồ nhà mình, buổi chiều lại còn mắc phải một lỗi tày đình, gây ra một tai họa lớn nữa chứ L.
Với Diệp Anh thì… hichic… con gái Mẹ bị đau đấy L. Mà khéo con cũng đang nhớ bác giống Mẹ nữa í chứ. Liệu con đã biết chưa nhỉ?! Bình thường chắc chắn Mẹ đã nghĩ, hiển nhiên chưa, bé tí biết gì mà nhớ :p. Nhưng sau lần đến thăm bác này, Mẹ hơi bị nghi ngờ quan điểm của mình. Mẹ vui lắm í… vì Diệp Anh của Mẹ có một tình cảm rất đặc biệt với bác. Những lần gặp trước đã thế rồi. Nhưng lần này, thậm chí còn kì lạ hơn nữa cơ nhé.
Con đang trong giai đoạn sợ người kinh khủng í (lêu lêu :p). Giờ á, con còi cuả Mẹ nó chỉ cần thấy ai bước đến gần, nhìn dù chỉ cái thôi, là sợ là mếu là bíu chặt lấy Mẹ rồi đấy :p. Thế nên Mẹ buồn lắm, lo lắm, sợ lắm… lúc găp lại bác… con không còn nhớ nữa, con cũng sợ như với mọi người J. Cái cuộc sống xa gia đình nó đáng ghét như thế đấy. Nó làm Mẹ phải làm cả cái việc dở hơi… , dựng trong cũi của con từ khi con mới sinh ảnh của Ông mình và bác, với hi vọng con sẽ biết đấy là Ông và đấy là bác :d. Mà khéo nó hiệu nghiệm thật í chứ hehe :d (Mẹ đùa :p)
Vì ai mà ngờ đâu, sau một chặng đường dài 6 tiếng vất vả và đen đủi (tắc đường 1h30, cảnh sát chặn đường vì có tai nạn 1h), sau 1h khó chịu vì đã phải nằm chơi rất ngoan và rất yêu trên xe 5 tiếng đồng hồ, Diệp Anh của bác cười tươi ơi là tươi với một giọt nước mắt vẫn còn trên má khi chỉ vừa nhìn thấy bác qua cửa kính xe :x:x:x. Kì lạ thật. Rồi vào đến nhà con vẫn cười với bác, con cho bác bế ngay, chả sợ sệt gì cả. Hôm sau con chơi với bác vui vẻ lắm, con cứ giơ tay theo bác, đòi bác bế, ứ cần biết Mẹ đâu. Tối nằm giữa chơi với Mẹ cả Bác thì cứ quay sang phía bác, hết nhìn trìu mến, đến vuốt má âu yếm, rồi thủ thỉ nói chuyện, miệng cười rõ yêu :x:x:x:x:x. Nếu không phải đấy là bác mình, đảm bảo là Mẹ dỗi em rồi đấy nhé :p.
Đây, ghi lại cho Diệp Anh của Mẹ, hình ảnh bác hấp nhà mình này :x
Quay lại cái tai họa Mẹ gây ra… Vì đến bác chơi, Mẹ quên không đem dầu gội cho con; thế nên phải gội bằng chanh; và thế là hôm nay đầu tóc em Mẹ không được xơm xo như mọi ngày :p.
Mẹ quyết định cho con đi tắm gội.
Mẹ đặt con nằm trên giường. Bật cot mobile cho con nghe. Mẹ không quên đặt con nằm ngang giường. Mẹ cũng không quên chẹn gối ở mép ngoài cẩn thận…
Mẹ vào nhà tắm lấy nước… và,
… chỉ 2, 3 phút sau, Mẹ nghe tiếng con khóc, nghe tiếng Bố và chú Hưng chạy ruỳnh ruỳnh từ dưới nhà lên cầu thang.
… Mẹ chả kịp nghĩ gì, không còn nhớ mình nghĩ gì, sợ gì lúc đấy thì đúng hơn. Mẹ chạy vào phòng mình… thấy con gái đang lổm ngổm nằm dưới thảm L, dáng nằm sấp, mặt ngửa lên tìm Mẹ, nước mắt giàn dụa L.
Cái giây phút í sao nó kinh hoàng đến thế…
Mẹ vồ lấy con ôm chặt vào lòng. Đầu óc trống rỗng, người cứng lại vì sợ hãi. Con cũng khóc nức nở. Thương con vô cùng. Xót xa lắm! Bố thì mắng Mẹ “đã bảo đừng tắm rồi””đưa Diệp Anh đây”. Mẹ đưa cho thì con khóc nấc lên còn tội hơn nữa. Em đòi Mẹ đấy mà :x. Thế là Bố đành phải trả lại cho Mẹ :p.
May mắn, trời thương nhà mình, con gái không sao cả. Con khóc tổng cộng cũng chỉ khoảng 3, 4 phút là cùng. Sau đấy miệng con lại cười xinh, chân tay con lại khua khoắng đấm đạp :p. May mắn, thật là may mắn quá!.
Mẹ xin lỗi con gái, Mẹ làm em đau đấy, nhỉ?! Mẹ hư quá đi mất, từ này Mẹ xin chừa ạ, không bao giờ Mẹ dám để em một mình, trong bất cứ trường hợp nào nữa đâu. Mẹ sợ lắm rồi!!!
Mà giờ nghĩ lại Mẹ mới tức cái ông béo nhà mình. Hơi bị “bố văn láo” :d con nhỉ. Dám “quát” Mẹ này. Lại con trong cái lúc Mẹ đang như thế nữa này. Lại còn quên đi mất là “ông í” còn gây ra lỗi to đùng hơn cả Mẹ nữa này; mà Mẹ thì không hề nói nặng lời một câu nào đâu này. Tức thế chứ. Mẹ sẽ xử lý đến nơi đến chốn vụ này hihi.




March 1st, 2010 at 5:29 pm
Vớ va vớ vẩn, con đang tuổi bò, tuổi rướn, tuổi lẫm chẫm, tuổi bám Lợn xề đi mà lại để một mình thì ăn mắng là đúng rồi còn kêu ca cái nỗi gì hở x(. Trộm vía DA ngoan với lại dũng cảm (cái này chắc giống bác Mai hơn là giống xề hihi), nhớ rút kinh nghiệm nghe chưa :x
March 2nd, 2010 at 10:11 pm
Ờ cu Thụy nhà tao cũng làm 1 cú y chang như thế này cách đây khoảng 2 tháng. Của đáng tội là nó đáp xuống đất chắc cũng lâu lâu bọn tao mới biết vì cái thằng hâm hấp này không hỏi đến cấm bao giờ có khóc. Đau tim mày nhỉ? Tao mất nguyên 1 cuối tuần xăm xoi các biểu hiện lạ của anh giai để biết đường mang đi cấp cứu. May mà cuối cùng không sao cả. Bây giờ chính sách là dạy Thụy biết cách bò từ giường xuống đất, thành cồng được 1/2 rồi mày ạ :)
Mà công nhận mày bắt nạt anh Dương nhé, sai lè lè rồi còn Chí Phèo Chí Phổi không chịu nhận lỗi đi, còn định mọi chuyện cũ ra để kể lể chì chiết anh ý nữa. Công nhận không hiểu sao anh Dương chịu đựng mày giỏi thế nhỉ, 2 năm liền cơ mà, ha ha :))
March 5th, 2010 at 6:48 am
Hic, vụ này thì Chip cũng bị rồi. Lúc đó Chip mới có 5tháng thôi. Mẹ tưởng con ngủ, đi xay bột cho con ăn. Bịch! Con đã cách giường 1/2m.Hết hồn luôn, người con nằm sấp, mắt ngước nhìn, thấy mẹ mới thét lên. Trộm vía, không sao. Các con có bà mụ che trở, không sao, không sao… Từ giờ, mẹ ở đâu con ở đó….