-= Diệp Anh 15 tháng :x:x:x=-

Tháng này Diệp Anh làm Mẹ buồn thiu. Lo lắm. Cảm giác tội lỗi nữa. Con còi mà. Rõ ràng là do Mẹ rồi. Mẹ biết thế mà chả biết phải làm thế nào cả. Sao mọi người ai cũng chăm được con họ khéo thế, bụ bẫm thế. Con Mẹ thì để… Con còi ơi là còi, càng ngày càng còi
. Tháng rưỡi nay mà tăng có 200g
. Chán lắm! Con chả chịu ăn gì cả. Mỗi bữa cả nhà đều phải chạy loạn xị đi tìm đồ chơi, sách báo truyện, hát hò, nói năng loạn tùng phèo để thu hút sự chú ý của con, để kéo dài thời gian con chịu ngồi trong ghế. Nhưng cũng chả ăn thua mấy, được tí là con lại ra cái khẩu lệnh rất đáng ghét “raaaaa…” rồi tự đứng lên, trèo ra, vươn lấy Mẹ “bế bế, raaaa…”
. Chắc con đau răng, đang có 3 cái nghi ngoe nhú lên lận mà. Đau khổ lắm í. Mà con bướng thì phải thuộc cấp độ siêu cầu thủ, hic. Gay go lắm đây, lớn lên chắc Mẹ đau đầu phải biết hmm. Giờ mà đã nhé, con phun đồ ăn ra, con lấy tay vồ thìa của Mẹ… hay đại loại là làm cái gì đấy hư. Mẹ quát Diệp Anh hư đấy à, con làm xyz rồi đấy v.v. Mặt con sẽ xị ra, cúi xuống nghịch cái gì đấy. Con tỏ ra rất ra vẻ biết lỗi nhưng chỉ vài chục giây sau thôi, con sẽ rón rén làm lại đúng cái hành động mà con vừa bị Mẹ mắng. Láo toét lắm. Chỉ lúc nào đang chơi Mẹ mới dở trò giả vờ tức để câu kéo con ra thơm nịnh nọt được. Chứ lúc ăn thì đừng hòng con nịnh, có mà con hét con khóc thì có. Nên giờ cả nhà đành áp dụng phương pháp im, thấy con làm gì sai thì lờ đi, coi như không có gì xảy ra cả. Vì càng phản ứng lại con sẽ càng làm đấy, con vừa “bố láo”, vừa thích trêu người lớn mà
.
Mẹ ví dụ, con đang chơi với Ông và Mẹ thì con thè lười ra rồi đưa tay lên sờ. Ông&Mẹ bảo con không được làm thế thì con thôi được một tí. Nhưng xong thỉnh thoảng, con lại quay ra nhìn Ông và Mẹ, rồi con lặp lại hành động đấy, và cười kiểu rất lém lỉnh nhé
. Ông và Mẹ cấm tiếp, con làm tiếp. Nhiều lúc, nhìn con buồn cười quá, không nhịn được, Ông và Mẹ cùng phải chạy sang phòng khác cười. Xong, Mẹ cử Bà vào xem con thế nào. Bà vào chơi với con, con bình thường, không làm gì cả. Nhưng cứ thấy mặt Ông hay mặt Mẹ vào là con lại diễn trò trêu. Siêu đại bố láo chưa. Trông cái mặt cười cười của con lúc đấy “đáng ghét” không chịu được
. Ông và Mẹ đành chịu thua con, đành im và lờ
. Thế thì là một tí teo con sẽ thôi ngay, không làm nữa.
Tối, Bố đi làm về. Cả nhà kể cho Bố Mẹ chuyện Diệp Anh hư. Kể xong thế nào con lại trêu tiếp
. Nó hiểu
. Bố nó thì ra vẻ nghiêm, mắng, cấm. Hiển nhiên làm sao ăn thua. Nó vẫn làm
. Bố Mẹ xách lên nhà, cho đứng một mình, rồi cùng đứng ở cầu thang bảo “Diệp Anh không hư nữa nhé, con không làm thì Bố Mẹ yêu, Bố Mẹ mới bế con” v.v. Con đứng ở cửa chắn xuống cầu thang, mếu, gọi Mẹ. Mẹ lên định bế thì con làm tiếp
. Mẹ lại quay xuống, và lại tiếp tục màn giải thích Diệp Anh đang hư. Con khóc, và gọi… Và Bố Mẹ phải đầu hàng
.
Bướng chưa? Diệp Anh thấy chưa? Kiểu này chết Mẹ rồi
. May mà ít khi nhưng kiểu thế này xuất hiện thôi (vì có thể cả nhà đã áp dụng phương pháp lờ). Còn lại Mẹ khách quan là em ngoan lắm ![]()
![]()
. Con đã nói được rất nhiều và rất rõ rồi nhưng đã số chỉ là từ đơn thôi. Vốn từ ghép của con vẫn còn hạn chế lắm: sư tử, sen sờ
(tức là sensor í ạ, Mẹ nghiên cứu về WSNs có khác hehe),… khoảng trên 10 từ thôi. Cái giọng của con thì ôi thôi rồi, nghe nó yêu lắm lắm lắm. Mà con tình cảm vô cùng. Rất hay thơm Mẹ, gọi Mẹ, ra nằm cạnh Mẹ. Mẹ bế thì tay vỗ vỗ vào ngực Mẹ, giọng nói nhão nhoẹt “ Mẹ này, Mẹ này”. Nghe sao mà nó em dịu thế hihi. Mẹ thích lắm í. À mà con dạo này rất giản tiên nhé
. Đầu tiên con gọi Mẹ ơi. Xong đến “Mẹ đây này”. Giờ chỉ còn “Mẹ này”
. Chả hiểu sao con ứ chịu “Mẹ ơi” nữa
.
The player will show in this paragraph
À tháng này Diệp Anh đã gọi Bố rất đúng rồi. Con từ bé tí tẹo, đặc biệt thích chơi với Bố nhé. Con cứ gần Bố là mặt mũi rạng ngời. Bố làm toàn trò ba lăng nhăng, chả có gì đặc biệt, con cũng cười sằng sặc, váng cả nhà. Mà kể cả Con có đang buồn ngủ, hay mệt mệt mà chơi với Bố con cũng đều rât phấn khích. Nói chung là một cách chơi khác hẳn khi con chơi với Mẹ, Ông Bà và bác
. Với mỗi người con có một cách riêng đấy. Mà con có một kiểu cười, vừa thể hiện được vẻ sung sướng, vừa thể hiện được sự nịnh nọt hihi. Mỗi lúc con muốn gì, ví dụ “bế”, “lấy”, “ti”
, con nói và được người lớn hỏi lại đúng ý (bế á? Con muốn lấy cái này à? Ti á?) con đều reo cười đúng một cái kiểu í
và người nhún nhún nhún
.
Tháng này Diệp Anh bị đau những 2 lần, hic. 1 lần con đi baby center, đang chơi với bạn thì bị bạn cắn cho một phát vào mu bàn tay
. Bà bảo con khóc và sau đấy không chịu chơi với ai nữa
. Về nhà, gặp Ông, con mếu mếu mách “cắng cắng” trong lúc chìa chỗ đau ra chỉ cho Ông, rồi sau đấy con còn đưa tay lên miệng diễn lại hành động cắn của bạn. Thương lắm. Mà chán thế, Mẹ đang mừng vì Diệp Anh giờ chả sợ sệt ngại ngần ai như trước nữa. Được đi chơi là con tha thẩn chơi đủ thứ, không cần bám bà nữa (giờ chỉ toàn bà đưa con đi mà, Mẹ ở nhà làm việc). Lần thứ 2 là con bị con gì đốt í, cũng không biết có chính xác không. Bác sĩ cũng chả biết. Mẹ là thật Mẹ thấy chán đời bác sĩ ở đây dã man í nhé. May mà hôm nay nó xẹp rồi
. Và may nữa là trong mấy hôm bị Mẹ không thấy con có biểu hiện khó chịu gì vì nó. À, tháng này con còn lần đâu tiên bị đi ngoài. Hic, tội nghiệp lắm, bị phải đến 3 hôm đấy. Mẹ đoán là do cho con ăn cháo cá lóc
. Sau đấy khoảng 10 ngày thì con lại bị một đợt táo bón kinh dị, cũng lần đầu tiên
. Cái này thì Mẹ không đoán nổi nguyên nhân nữa. Vì Mẹ vẫn cho con ăn rau quả đấy đủ như trước mà, có thay đổi gì đâu.
Tháng này con gái cũng biết thêm rất nhiều thứ mới. Đúng là con có khả năng nhớ và nhận diện hình rất tốt nhé. Giờ con biết hết số từ 1 đến 9, hình vuông, tam giác, tròn, sao và cả bảng chữ cái rồi
. Cô Hương bạn Mẹ bảo, mày để cho cháu nó phát triển tự nhiên hihii. Nhưng ơ hay, Mẹ có làm gì đâu nhỉ, chỉ là khi chơi với con người lớn dậy có một hai lần con đã nhớ. Nếu chưa nhớ hoặc chưa nói được, con sẽ hỏi lại, bắt nói
. Mới cả Mẹ cũng không nghĩ con làm được thế nghĩa là con có gì hơn các bạn bé khác đâu. Mỗi bé phát triển theo một đường khác nhau và có sở thích khác nhau thôi mà. Con thích tranh ảnh, nghe đọc sách truyện. Con thích các con vật. Giờ kiến thức về các con vật của con không thua gì Mẹ rồi :”>. Mà Mẹ thấy Diệp Anh có “óc tưởng tượng” có vẻ cũng ổn lắm nhé. Vì rằng con được nói số, nói chữ ở cái thảm chơi của con. Con được dậy các con vật ở mấy quyển truyện của con. Thế mà giờ, nhìn chữ nhìn số trong báo con cũng nhận ra (trừ có lần con nhìn thấy chữ L rất to trong báo, con chỉ vào và nói với Mẹ “bẩy” hihi, quả là nó cũng hơi giống số 7 trong thảm nhà mình nhỉ
, thẳng hơn tí thôi mà
. Còn nhìn các con vật ở đâu khác hay ở ngoài thật con cũng biết. Bố bảo con giỏi hơn máy tính hihi, vì để dạy cho máy tính biết các con bướm khác nhau đều là bướm không dễ tí nào
.
Diệp Anh đã giảm bớt tình yêu với bạn mèo. Giờ con ít gọi mèo và ít chơi với mèo. Thay vào đấy con đặc biệt thích bạn bướm. Cứ lúc nào dỗ con làm gì cả nhà cũng lôi ra, đi gặp bạn bướm xinh nhé là đều ổn hết
. Nhưng thân thiết nhất vẫn là với bạn béo. Suốt ngày béo và ru béo ngủ y như Bà ru con. Cũng vỗ vỗ, cũng “ à ơi”
. Con thích chỉ và nói các bộ phận trên cơ thể (của cả nhà, và của các bạn béo, thỏ gấu, v,v..). Con thích thổi rốn nữa hihi. Bố trêu con thổi rốn Mẹ, con cười khoái chí lắm, rồi bắt chước theo ngay
. Giờ thỉnh thoảng đang nằm với Mẹ là lại mon men ra bảo "tìm tìm" (tức là tìm rốn), rồi lật áo lên và đương nhiên sau đấy là… thổi
. Rồi con thích bút nữa. Rất say mê với trò mở nắp ra và đậy nắp lại
. Nhưng đương nhiên vẫn thua niềm đam mê sách truyện hihi. Suốt ngày vác truyên ra bảo Mẹ "cà chực cà chực" (hihi, con chơi với Bà, hối con còn bé tí, bà cứ giả vờ đọc liên thiên. Con bắt chước thế nào, mà từ đấy, cứ bảo con đọc truyên đi là con "cà chực cà chực". Cn muốn đọc cho con nghe con cũng áp dụng đúng từ í hihi).
Con vẫn rất thích đi chơi. Có hôm Mẹ đang bế hẳn hơi, thế mà thấy Ông mặc quần áo ra ngoài, là theo Ông bằng được. Ông đóng của đi mất thì khóc đòi theo. Rồi bảo mẹ “ra raa”. Mẹ bế ra gần cửa thì em “chìa khóa” và tay với lấy cái chìa, đưa cho Mẹ bảo “mở mở”
. Rồi đòi “ra vườn” “đi trẻ “vào vào” (vào nhà
, v,v… đại loại là con dùng từ chính xác và đúng ngữ cảnh. Với những chuyện như thế thì thấy con biết ra phết rồi nhé. Thế mà vẫn có những chuyện buồn cười chết được. Ví dụ, ở nhà Mẹ hỏi “Bố tên là gì”, đến 3 lần liền con đều bảo “dơng dơng” thế mà cứ Bố xuất hiện là Bố tên “Thảo”
. Rồi cứ muốn cho Mẹ cái gì là “xin xin” rồi dí vào tay mẹ. Muốn Mẹ cho cái gì là “cho cho”. Hơi ngược
. Nữa là Bà bôi kém, Bà bảo “Diệp Anh nhìn Bà bôi kem ngoan này” (vì con hay khó chịu khi bị đụng vào mặt bôi kem hay rửa mạt mà
. Thế là từ đấy, con cứ nhìn thấy hộp kem là “nhìn nhìn”
. Nhầm hơi nặng
. Rồi thì bảo với con “gió lắm, không ra vườn được” là con thơm gió
(giờ không còn bị nhầm thế nữa).


August 23rd, 2010 at 1:05 am
Troi oi DA thong minh kinh khung luon ay. Cu da nay lai thanh than dong nho tuoi nhat the gioi ay nhi. Ma tinh DA co cai doan 'choc tuc nguoi lon' rat giong MA. Hay la con gai thi phai the?
August 23rd, 2010 at 7:44 am
Diệp Anh đang mọc răng nên ăn ít, chuyện thường mà. Anh Mickey có lần mọc răng đã bỏ ăn hơn 3 ngày liền, chỉ uống chút sữa, làm bố mẹ xanh mặt gọi bác sĩ tá hỏa lên. Hy vọng động viên được mẹ Thảo chút!
August 28th, 2010 at 7:23 am
Ờ mày ơi, 15 tháng mà con tăng được 2 lạng thì mày đừng kêu la nữa nhé. Thằng Thụy nhà tao 4 tháng nay không tăng được 1 miligram nào cơ đấy. Tao thấy DA phat triển thế là tốt rồi, mày đừng có đặt nặng vấn đề chiều cao cân nặng nữa :)
Thế đợt tới chắc có 1 bài blog khoe anh đi biển của DA chứ nhỉ?