-=Diệp Anh 30 tháng tuổi :x:x:x=-
Hôm nay con gái yêu tròn 2 tuổi rưỡi ![]()
![]()
Bé tí teo mà suốt ngày "Tùn lớn rồi mà, Tùn biết đấy, Tùn làm được đấy, Tùn tìm ra cách rồi ạ"
, hay "hồi Tùn còn bé í, Tùn a Tùn b, Tùn c". Rồi thì chiều nay, lúc gần gần giờ sinh của con gái, Bố Mẹ nằm chơi, kể cho em nghe về cái thời gian này của 2 năm rưỡi trước
. Em chăm chú lắng nghe lắm, nhưng rồi em lại chả thèm bình luận gì, chuyển ngay sang chủ để khác "bao giờ Mẹ đẻ em bé, Tùn trông em bé, Tùn cho em bé ăn, cho em bé uống sữa, Tùn trông em bé, Tùn yêu em bé lắm" ![]()
![]()
.
Con gái của Mẹ đáng yêu không? Bao giờ nhỉ, bao giờ đến lúc đấy nhỉ… Mẹ cũng mong lắm lắm
… có đứa giờ vẫn còn cần Mẹ phải chăm chút từng li từng tí một cơ mà
. Tình hình là răng em thì đã mọc hết, nhưng em thì ứ thích ăn cơm ![]()
![]()
. Mẹ vẫn phải xen lẫn bữa cơm xay vào đấy
. Thức ăn thì em ăn thoải mái, nhưng lúc nào cũng "thịt không cơm nhé" "rau không cơm nhé"
. Nói đến khoản ăn uống của em, tuy giờ đã không còn stress như khi con còn bé (con ăn đều đặn ngày 3 bữa chính, 2, 3 lần sữa, và 2 bữa snack-hoa quả, cheese v,v) nhưng nó đủ mệt để tất cả mọi người đều chán nhất việc cho em ăn ![]()
![]()
. Thế là hàng ngày đều đặn là Mẹ và Bà lĩnh chưởng
, luôn miệng "nuốt đi con" "nhanh cho mật ong vào cho gấu uống này" "bóng nữa cho gấu trèo cây" "thôi Tùn nuốt rồi, nhện đi đi, Tùn ngoan sao lại đến cắn Tùn" v.v Đại loại là lúc thì đồ ăn của em biến thành đủ các nhân vật. Lúc em chán trò này thì đành dở võ dọa. Chiêu dọa này thì cũng phải thay đổi liên tục vì danh sách các thứ con sợ nó biến đổi không ngừng
… ông cụ bắn súng cao su, lò sưởi kêu vì bực mình Tùn hư, các chú đến chặt cây hoa hồng v.v
. Duy chỉ có 2 cách làm con sợ nhất và bền nhất chưa bị mất hiệu nghiệm, đấy là khi (i) Mẹ nghiêm giọng, nghiêm mặt "Tùn nhìn Mẹ, Mẹ cho con chọn này, con ăn và Mẹ yêu hay con muốn không ăn và Mẹ cáu" và (ii) Mẹ không nói chuyện, không nhìn con. Bình thường Mẹ rất chiều em, nên mỗi lúc như thế em sẽ sợ mất đi cái được yêu làm em thích đấy, em đành phải nghe lời Mẹ thôi ![]()
![]()
. Nhưng 2 chiêu này Mẹ không dùng nhiều, Mẹ để dành cho những việc quan trọng hơn sau này
. Chứ giờ thì bữa ăn của em cùng lắm là 45 phút chứ mấy, Mẹ vẫn xử lý được
. Trộm vía Mẹ thấy người em tròn lẳn và chắc, Mẹ cũng tạm hài lòng vì Mẹ cũng không có nhu cầu con phải bụ lắm. Chỉ có điều, vấn để về chiều cao mới là quan trọng, cả 2 Mẹ con mình cũng cố gắng vì tương lại cải tạo nòi giống chúng ta nhé hehe
. À, có một cái đặc biệt trong việc ăn uống của con, đấy là con ăn cay rất tốt
, lại thích ăn hành, ăn tỏi
Đại loại là em cũng thích ăn uống đầy đủ gia vị hẳn hoi như người lớn í
.
Một trong những công việc con hay được đi cùng người lớn là đi siêu thị. Con thích lắm. Con cứ nhất định đòi để con tự xách cái giỏ. Thế là em kéo lê kéo lết, đến đến chỗ nào có cái gì cần là nhắc người lớn ngay "Ông mua sữa đi" "Bà ơi mua thịt gà"" Bố ơi mua thịt ba chỉ""Mẹ ơi mua cheese" v.v Con vốn vẫn luôn để í hết những gì người lớn nói với nhau, thế nên mỗi lúc con đi siêu thị với Ông Bà, vì trước khi đi Mẹ thường dặn Bà cần mua gì nên con nghe thấy. Và thế là đến siêu thị cứ thế em nhắc Ông Bà từng thứ một
. Yêu yêu của Mẹ thật là giỏi
. Con nhớ được hết cả cái gì để ở đâu. Thì từ cách đây 5, 6 tháng rồi. Ông Bà muốn đi mua cheese mà tìm mãi không biết ở đâu, nên lúc đấy Bà vừa tìm vừa nói chuyện với con "bà đang tìm cheese mà không thấy". Em của Mẹ đã phăm phăm ra lấy đưa cho bà đấy.
Bố Mẹ đưa Tùn đi Sainbury, Bố nói chuyện với Mẹ, còn nốt đường và bột giặt em ạ. Nếu ở đây không có deal bột giặt thì mình sang Tesco to vì đằng nào nó cũng gần chỗ Sport direct. Thế mà một lúc khá lâu sau, sau khi Mẹ đứng ì ra ở quầy nguyên liệu làm bánh để chọn chọn xem xem, và đã mua đường, Mẹ bảo "thôi về". Tùn nghe thế ứ chịu
:
Tùn: Bố Mẹ cho Tùn đi Tét cô to nhé.
Bố: đi Tesco to làm gì hả con
Tùn: để mua thứ khác, sanh bơ ly không có
Mẹ: thứ khác là thứ gì hả con?
Tùn: bột giặt Mẹ ạ
Mẹ: (kinh không?
) bột giặt ở đây cũng có mà, giờ nhà mình đi lấy bột giặt đây con ạ.
Tùn: thế Mẹ phải đến Tesco to để mua đường nữa đấy.
Bố: mình mua đường rồi mà.
Thế là em phải ngoái đầu lại, nhìn vào cái xe đẩy nhà mình, cho đến khi đã nhìn thấy bịch đường mới cam chịu
"nhưng Tùn thích đi Tesco to chơi hơnnnnn".
Tháng này con lại xuất hiện một sở thích khác, đấy là đánh vần
. Vẫn như thường lệ, nhà mình không có ý định dậy em sớm làm gì. Nhưng lại một lần nữa, em cứ thích và cứ hỏi. Em có thể nằm cả tiếng đồng hồ để Ông Bà Bố Mẹ đánh vần cho em nghe. Con cứ chỉ vào từ gì đấy, hoặc nhìn vào cái tranh gì đấy là lại hỏi "Mẹ đọc con ngựa nhé" "mẹ đọc bắp cải nhé" …
. Cái cách của con giống hệt như cái hồi con 14, 15 tháng tuổi khi Con hứng thú với chữ, số, các con vật, và đồ dùng. Con hỏi thế để con nhớ
, đấy luôn là cách chơi mà học của con. Giờ con đã nhận được nhiều mặt chứ lắm rồi. Và con biết đánh vần không phải là biết kiểu thuộc lòng đâu. Cái cách con học để giờ đưa ra nhiều từ con chưa từng biết con cũng tự suy ra được ![]()
![]()
. Yêu yêu của Mẹ thật là đáng tự hào
.
À con gái của Mẹ còn biết "đọc truyện" nữa nhé
. Em cầm quyển truyện lên là đọc y hệt lần lượt từng câu từng từ một như đúng rồi
. Nhưng Mẹ cho vào nháy nháy vì rằng thì là mà em thuộc lòng, chứ không phải em đã nhận biết được nhiều mặt chữ đến thế
.
Mức độ cụ non của con thì nó vẫn duy trì thế, không thể thuyên giảm được
Cũng đúng thôi vì con toàn chơi với người lớn mà
. Ví dụ hôm Bố Mẹ đi chơi mảnh, để Tùn ở nhà với Ông Bà. Đương nhiên là con vẫn ăn ngủ chơi bời vui vẻ vì rằng con rất yêu Ông Bà. Bà kể cả ngày con rất ngoan và cũng chả đòi gì Mẹ cả. Chỉ có duy nhất lúc buổi sáng Bà đang cho con ăn, tự nhiên:
Tùn: Tùn đang buồn hết cả người đây này (
)
Bà: sao Tùn lại buồn hết cả người ![]()
Tùn: chẳng có Bố Mẹ ở nhà để yêu Tùn
hehehee… nghe đúng là nẫu ruột
, con tôi mới hơn 2 tuổi
. Mà lại con "Tùn buồn như con chuồn chuồn" nữa cơ nhé ![]()
![]()
![]()
Mẹ: thôi đọc xong truyện rồi, giờ đến giờ đi ngủ
Tùn: Mẹ đọc thêm một truyện nữa thôi nhé
Mẹ: thế một truyện nữa rồi con nhắm mắt ngủ ngon nhé
Tùn: 2 truyện cũng được Mẹ ạ
Mẹ: thế thì thôi Mẹ ngủ đây, Mẹ chúc con ngủ ngon.
Tùn: 1 truyện vậy Mẹ ạ
Mẹ: đến giờ ngủ rồi con.
Tùn: thêm một phút phụt phùn phun nữa thôi Mẹ ạ. Nửa tiếng phút
d) nữa mới đến giờ ngủ đấy Mẹ ạ.
Mẹ: hihi ừ Mẹ đọc thêm truyện Vịt con xấu xí cho con nhé.
Tùn: vâng ạ. Đấy, Tùn là người quyết định.
Mẹ: (ngất, con gái Mẹ nó học đâu ra và bố láo chưa
) Con bảo gì cơ, con quyết định gì?
Tùn: Tùn quyết định là Mẹ đọc truyện cho Tùn đấy
Mẹ: ![]()
![]()
Rồi thì hàng ngày Tùn ngủ trưa, đến giờ dậy Mẹ vào phòng gọi em và thường 2 Mẹ con nằm nói chuyện một lúc. Hôm đấy, Ông vào, và hỏi:
Ông: Tùn xuống nhà với Ông không?
Tùn: Tùn không muốn xuống với Ông đâu Ông ạ. Tùn muốn ở với Mẹ hơn.
Ông: ừ thế Ông đi đây nhé, Ông đi chơi với bé hàng xóm nhé.
Tùn: vâng ạ (
bình thường nếu không phải là đang nằm với Mẹ thì con sẽ sợ và không cho ông đi đâu)
Mẹ: thôi, thế là Ông đi rồi, giờ sao giờ?
Tùn: Tùn sống tự lập tốt.
Mẹ: (lăn quay, cười sằng sặc và nghĩ mãi mới ra cái từ "tự lập" này xuất hiện trong truyện Vịt con xấu xí. Ai ngờ đâu con đem ra áp đụng cũng đúng ngữ cảnh ra phết
)
"đưa đây tao làm cho". (Tùn ngồi gần xem Mẹ gói giò. Đến lúc Mẹ lấy film ra, em thò tay xin của Mẹ và tỉnh queo nói thế đấy. hic, lần đầu tiên em dùng cái từ này, nên Mẹ vừa choáng vừa buồn cười. Mẹ cố nghiêm giọng "con vừa nói gì?". Con nhìn Mẹ cười tủm tỉm, vẻ mặt lém lỉnh như mỗi lúc con trêu Mẹ "Tùn nói tao đấy". Thế tức là con hoàn toàn biết là con không được dùng từ đấy. Mẹ phải trấn chỉnh nhắc nhở ngay và đến giờ chưa thấy em vi phạm lại
.
"Mẹ liên thiên lắm. Mẹ đừng có mà trêu Tùn thế nữa".
Tùn: Bố dấm dớ.
Bố: ơ, sao con lại nói thế.
Tùn: vì Bố nói nhiều quá, Bố nói đi nói lại (Bố đang trêu cứ hỏi Tùn cái gì đấy)
(2 vấn đề này khá nghiêm trọng, nên Mẹ đã phải chỉnh em ngay rồi
, mặc dù Mẹ biết lỗi là do người lớn để em nghe được những từ như vậy để bắt chước. Mẹ sẽ phải cảnh giác và cố gắng để í hơn
)
"Ông ăn như gâu gâu í" ![]()
vì con thấy Ông ăn mì, giống bạn Lady và Tram trong truyện của con
.
"Bà là con vật nhé"
(Bà hay đè em xuống giường và bảo "bà vật Tùn đấy". Chả hiểu sao từ này thì em lại hiểu sai thành thế
).
Tính con hay trêu người lớn lắm. Ví dụ, tự nhiên chạy ra cách xa Bà một tí, rồi quay người lại dướn và nhìn về phía Bà cưởi tủm tỉm bảo "Không ăn đâu" rất dõng dạc (vì ngay trước đấy bà vừa chỉnh để con đã nói lại "con không ăn đâu bà ạ"
. Nhưng cũng phải công nhận rằng bây giờ con gái của Mẹ đa số đã nói rất đầy đủ ạ dạ vâng, đạt tiêu chuẩn lễ phép tuyệt đối rồi ![]()
![]()
. Ngoan lắm í ![]()
![]()
![]()
Rồi thì đúng là con gái Bố Dương, suốt ngày cố tình nói sai một từ gì đấy trong một câu và để cười khanh khách. "kìa chú là chú ếch TO (con)" "ánh MŨI (mắt) sáng lấp lánh trong đêm đen""cục vo vo (cục sưng u
)" v.vv nhiều nhiều lắm. Con lại còn nói xì xồ linh tinh rồi bảo "Tùn nói tiếng Pháp đấy", hay "Tùn hát tiếng Anh đấy". Lúc thì tự biến báo hát một bài nào đấy thay bằng toàn âm "t", ví dụ "Ton tò té té, tó tậu tành te"
Nhí nhố lắm, em toàn tự sáng tác ra các trò và tỏ ra rất khoái chí với nó
.
Con đang cho em ăn đấy
. Ăn xong còn cho em tráng miệng rồi lấy giấy ăn lau mồm cho em cẩn thận lắm. Hết ăn rồi lại ru ngủ. Chán thì lôi các bạn ra phê bình, phạt
. Xem TV thì bất cứ cái gì xuất hiện mà sai đi so với cái em được dậy là em mắng "Bé không đúng, ai lại bò ra thế để vẽ bao giờ, phải ngồi bàn chứ" "Bé này hư, làm quấy quá, đã tô xong chỗ này đâu mà chuyển sang chỗ khác" "dê xanh không tốt bụng, sao lại ăn hoa của dể đỏ, phải chia sẻ cho bạn chứ" v.v…
Cứ đà này thì sẽ không được yêu đâu con gái của Mẹ ơi
.
2 tháng rồi Mẹ không public bài mới, thế Mẹ mới biết Diệp Anh của Mẹ có nhiều tình cảm đặc biệt quan tâm nhé ![]()
![]()
Mọi người vẫn dõi theo sự phát triển của con, nên không thấy cập nhật là gọi hỏi, gọi giục
. Mẹ thì vẫn viết cho em đấy chứ, nhưng giờ em lớn rồi, nên ngày càng có nhiều cái để Mẹ chỉ viết cho riêng mình em thôi. Những vẫn đề mà theo Mẹ, Mẹ không thể chắc được con có muốn để nhiều người biết hay không, Mẹ thường không public
.
Me cập nhật lại mấy đợt ảnh con đi hái hạt dẻ và đi chơi Halloween tặng cả nhà ạ. Tình hình là em đi hái hạt dẻ rất là thích, nhưng vì Bố chót dặn cẩn thận không vỏ chọc đau tay nên em sợ, em cảnh giác cao độ, không chịu đi bộ
. Em cứ phải ngồi xe đẩy thế này hoặc Mẹ bế cơ ạ. Lêu lêu lắm
Con đây là từ hôm Halloween ạ. Bà và Mẹ cháu may tặng cháu một bộ váy phù thủy
. Thế mà cháu khóc lóc rầm rĩ, trống đối kịch liệt không chịu mặc ![]()
;d, Lý do là vì hôm đang may dở, Bà cháu mặc thử vào xem có vừa không, cháu bị chỗ vải cứng đâm vào tay ạ. Chắc là không đau đâu nhưng cháu cứ thế đấy ![]()
![]()
, Khó tính lắm
. Rất may là cuối cùng cháu chịu mặc và sau một lúc xúng xính thì cháu lại thích ![]()
Ông bà lại sắp về rồi. Hình như con biết lần này là thật, chắc con nghe người lớn nói chuyện. Bình thường Ông bà hay dọa không ngoan Ông bà về Việt Nam mất, lúc đầu em sợ, về sau em quen em biết thừa không sao nên "Ông Bà về Việt Nam đi nhé"
. Thế nhưng 2 hôm gần đây, khi nghe Mẹ nói "Ông bà sắp về mất rồi" là con lại "Tùn yêu Ông bà lắm. Tùn cũng về Việt Nam". Và đặc biệt, cả ngày nay, nhất định cứ đòi Bà cho đi ngủ, kể cả buổi tối. Đúng là con rất tình cảm và đặc biệt rất yêu Ông Bà.
Me: Tùn có về Việt Nam không con?
Tùn: Tùn có Mẹ ạ.
Mẹ: Thế con về Việt Nam để làm gì?
Tùn: Con về Việt Nam với Mẹ để chơi với Ông Bà (em không quên khẳng định lại là với Mẹ đâu nhé
)
Mẹ: con muốn chơi gì với Ông Bà?
Tùn: con muốn chơi kiểu như là đất sét này, chẳng hạn như là Ông làm con vịt này, và cả con thỏ nữa này (
).
Mẹ: thế thì ở London đây cũng có, sao phải về Việt Nam
Tùn: Tùn về Việt Nam với Mẹ để chơi với Ông Bà (bắt đầu lặp lại
)


























November 23rd, 2011 at 3:43 am
Tùn đáng yêu quá cơ, yêu cái điệu cười chun mũi của Tùn nhất, nhìn tinh nghịch ghê!
November 23rd, 2011 at 6:23 am
Nẫu ruột với những ông cụ bà cụ này quá cơ. Cu thúi nhà tớ cũng toàn mặc cả thêm 1 truyện, thêm 1 truyện. Rồi thì ăn phải cái gì cay là làm câu "May mà mình ăn được cay", còn á cá phải có thì là, lươn phải có rau răm,… bít cả. Tùn đọc truyện giỏi quá
November 27th, 2011 at 9:28 pm
Haha Tun doi dap that la buon cuoi va dang yeu qua di. Hom nao ba me lai cho Tun xuong nha bac choi nhe.