Halloween đầu tiên của Diệp Anh

Halloween đầu tiên, Diệp Anh làm cô tiên nhỏ của Bà&Mẹ ![]()
Con mặc váy này trông cũng xinh và đáng yêu đấy chứ nhỉ ![]()
![]()
. Công trình không đồng do Bà&Mẹ tự biên tự diễn từ đầu đến cuối cho Diệp Anh đấy
. Chả mất xu nào vì Mẹ phá một cái áo của Mẹ ra lấy vải để may mà :”>. Nhà mình nghèo, tiền vào thì ít, tiền ra thì ti tỉ khoản trên trời dưới bể, nên là nên làm những việc thế này con ạ
. Mới cả Bà&Mẹ cũng vui lắm, thích cái cảm giác 2 Mẹ con cùng làm một kỉ niệm cho “cái cục nợ” của mình lắm í hihi
.
Mỗi tội con tươi tỉnh thế kia được có tí tẹo thôi, xong con cứ cáu kỉnh khó chịu cái gì í, làm Ông cả bác Mai trực chờ mãi để xem cô tiên còi qua webcam mà cũng chỉ được tí teo là Bà đành phải khuân con đi thay quần áo rồi. Hư lắm. Thế mà Ông cả Bác lại cứ xót “sao hành cháu thế”
. Sau đấy tí, lúc Mẹ gọi về nói chuyện với Ông, Ông còn dặn dò chứ “Con ơi, con vần cháu vừa thôi không cháu mệt. Tội nó. Cháu không cần chụp ảnh nhiều đâu” hehee… Mang tiếng chưa ![]()
Đấy là Ông còn chưa biết chuyện đến tối Mẹ còn “hành” em lần nữa, để kỉ niệm lại với quả bí của Bố&Mẹ cơ
.
Đây là lúc cả nhà măm lẩu này, Diệp Anh lúc đấy còn tươi tỉnh nghịch ngợm lắm.
Còn đây là Mẹ con mình ngồi đợi Bố lấy máy ảnh, Bà gọt hoa quả
. Bố đi cầu thang xuống gọi mà Diệp Anh biết nhìn lên đi tìm đấy. 2 Mẹ con ngước nhìn, bố cho quả ảnh này hihi.. Lúc này con không được vui vẻ cho lắm, nhưng nói chung vẫn ok.
Đến lúc bắt đầu chụp ảnh thì thế này đây
. Con cứ giẫy dụa, ngọ nguậy làm ảnh nào cũng rung tít, không thì mặt mày lị xị ra thế này này ![]()
Ảnh này là đỉnh điểm này. Xong cái Bà đành ngậm ngùi đưa con đi thay.
Trong lúc đấy Bố Mẹ tranh thủ tình củm tí
. Diệp Anh nhìn quả tổ ong của Bố kìa, favourite đấy
. Nhà mình có đến mấy đôi rồi mà mai bác Mai sang vẫn dặn “tổ ong nhé”
. Hâm lắm.
Bà về :(
Bà mình về mất rồi
Mẹ nhớ Bà quá Diệp Anh ạ. Từ hôm nay Diệp Anh mất "bạn bế" mất rồi con ạ
, Chắc con biết đấy đúng không?, hôm qua tiễn Bà con khóc gắt gao làm Bố Mẹ phát hoảng thế cơ mà. Dù có là ngẫu nhiên thì Mẹ cũng thấy được an ủi phần nào. Thất đấy. Bà yêu con, chăm con, chiều con, nâng niu con từng tí một, từ giây phút con chào đời đến giờ, con phải nhớ nhé.
Mẹ thì mất "bạn chí chóe", Bố mất "bạn xem tv"
. Cả nhà quen có Bà mình rồi. Không nghe tiếng Bà, tiếng phim của Bà, hình ảnh của Bà, sao nhà vắng vẻ quá
Mẹ chưa cho Bố giặt chăn ga của Bà. Mùi thơm của Bà, vẫn còn đấy, chắc thêm được vài ngày nữa ![]()
Mẹ phải dừng thôi, viết tiếp sẽ không chịu được nữa mất ![]()
Mẹ ơi, con nhớ Mẹ. Con yêu Mẹ của con nhất trên đời ![]()
![]()
![]()
-=Diệp Anh 5 tháng tuổi :*:*:*:x:x:x=-
(Kiểu chụp ảnh điển hình của Bà mình đây. Bà chuyên gia chụp làm mất đầu mất đuôi, đại loại là mất mục tiêu chính
. Ai ngờ hôm nay lại thành được quả avatar không đến nỗi nào :p
Như thường lệ, đầu tiên Mẹ ghi lại hình ảnh Diệp Anh tròn 5 tháng tuổi này ![]()
![]()
Yêu con gái của Mẹ nhiều nhiều lắm í ![]()
![]()
![]()
![]()
Mà không hiểu sao con cực ghét cái áo này nhé. Hic, Mẹ thấy nó ấm áp, trông lại cũng yêu yêu, nên mua để mùa đông thế này ra đường cho an toàn. Ai ngờ còn ghét nó thế, con cứ hét loạn lên, thể hiện sự khó chịu từ khi mặc nó vào cho đến tận khi được thoát khỏi nó
. Mà đúng là mặc vào cũng chả đẹp thật, cứ to xù xù như con gấu ý nhỉ
. Thôi từ nay Mẹ cho con bai bai nó nhé.
Ảnh này là lúc thay quần áo để đi chơi với Bà&Mẹ này. Hihi, đầu bị xù lên vì Mẹ cởi áo. Mẹ không chải lại để chụp phát quả đầu xù
Trông buồn cười quá ![]()
Tháng này Mẹ quên không ghi lại ngay những thay đổi của con để cuối tháng tổng kết lại. Thế nên giờ Mẹ sẽ phải ngồi quay ngược thời gian lại đây này
Đầu tiên là chuyện mọc răng nhé ![]()
Mọc răng
Sau hôm con được 4 tháng 2 ngày, Mẹ hí hớn đi khoe khắp làng khắp xã, rồi hồi hộp chờ đợi từng ngày một, để được nhìn thấy 2 bạn răng bé bé xinh xinh đầu tiên của con gái. Cả ngày Mẹ chỉ trực lúc con ngủ là hé mội con ra soi soi tìm tìm. Hic, thế mà cho đến giờ, 2 bạn í cũng đã chịu nhú hẳn ra khỏi lợi đâu, Mẹ mới vẫn chỉ nhìn thấy cái vạch trăng trắng ẩn phía dưới thôi
. Chán thế! Diệp Anh còi làm Mẹ tẽn tò
.
Đã thế lại còn làm nau làm nỗi ghê lắm nữa cơ í. Đây này, em “đau” (?) nên em “rên” rất chi là thảm thiết đây này
Cứ trước khi ngủ là em phải làm một trận như thế khoảng 10 phút đấy
. Mẹ tự quay lúc ru con ngủ, nên không có hình. Mà cũng không quan trọng nhỉ?! Ghi lại được những âm thanh của riêng con thế này, là Mẹ vui lắm rồi
, mặc dù hơi bé tí. Nghe đi nghe lại Mẹ vẫn thấy thích và yêu lắm ![]()
![]()
![]()
The player will show in this paragraph
Đấy là lúc con chuẩn bị ngủ. Lúc ngủ không có gì đặc biệt
, còn lúc thức thì hết nhai chóp chép cái miệng, đến móc 1, 2 ngón tay vào mồm, hoặc nắm tay lại rồi cho cả vào gặm. Trông rất chi là ngon lành
Nhưng mà bửn thỉu lắm
, nên Mẹ cả Bà thỉnh thoảng thương quá mới cũng chỉ cho con mút mát một tí tẹo thôi.
Chơi
Chả biết có phải do con mọc răng nên sinh ra khó tính vào ban ngày không. Hic, cái đồ to mồm nó làm Bà&Mẹ mệt phờ. Con có biết để chiều được con bây giờ là cả một vấn đề lớn, đòi hỏi sức lực và khả năng sáng tạo không ngừng nghỉ không
. Bà&Mẹ là phải cong đuổi lôi hết các thể loại đồ chơi, bế hết các kiểu dáng có thế, đưa con đi long dong khắp các nơi trong nhà
Vì sao? Vì được như í thì con cười rất tươi, mà con rất hay có điệu cười “thẹn thùng xấu hổ” nhé (cứ tít mắt dúm người lại, nhìn âu yếm xong nguẩy mặt quay đi hihi. Yêu lắm). (Ảnh không minh họa được rõ :p![]()
Còn nếu khi con chán rồi thì con hét cho váng hết cả tai. Có lúc mệt quá Bà&Mẹ bàn nhau thử để xem con thế nào. Ôi giời, 5 phút liên không ngừng nghỉ, mà không hiểu sao con bé tí tẹo mà hét được to đến thế
. Diệp Anh có vũ khí lợi hại quá. Bà&Mẹ chịu thua. Sốt ruột lắm í con còi hư hỏng của Mẹ ạ
.
Mẹ nói có sách mách có chứng đây này
, về cái vụ con chuyển đổi cảm xúc như tên bắn í mà
. Nhé, sau hôm con chê hoa của Mẹ (huhu nhắc đến vẫn đau lòng :d
, Bố đi mua ngay bộ đồ chơi họ bán mà Mẹ chê xấu và tiếc tiền í
. Ông Béo này thế mà xấu tính, âm mưu tranh thủ chiếm cảm tình đây mà
. May quá, Diệp Anh yêu yêu của Mẹ cũng ứ thèm ư thích hê hê. Bố đẩy chân con lên để con nhìn thì con phản ứng thế này đây này
Buồn ngủ quá ![]()
Nhưng chỉ cần hỏi chuyện tí teo và cho con nhìn bạn khác thì con bắt đầu thay đổi thái độ ngay này ![]()
Và tăng cấp độ nhé
Trông có tít không kìa ![]()
![]()
Còn nếu cố đấm ăn xôi, muốn con làm thứ con đã không thích thì hậu quả sẽ là thế này nhé ![]()
Tháng này con còn có kiểu chơi mới. Thay màn ngoáy mông
của tháng trước, bây giờ con rất khoái trò chống 2 bàn chân xuống giường, xong di lên di xuống. Nhanh và mạnh kinh người. Tốc độ làm cả nhà cứ sững sờ ngạc nhiên
. Thế có chết không cơ chứ. Chả nữ tính gì cả
. Kiểu này giống Mẹ mất rồi, toi thật :”>. Kể cả việc dơ đồ chơi cho con nhìn cũng thế, phải thứ có âm thanh sôi động, và phải đưa qua đưa lại, đưa lên đưa xuống. Nói chung là phải di chuyển không ngừng và với tốc độ càng nhanh em càng khoái
. Hmmmm… ![]()
Diệp Anh bây giờ rất thích được ngồi, đặc biệt là kiểu Mẹ nằm, cho con ngồi lên bụng để mặt con đối diện với mặt Mẹ. Mẹ nhớ một trong những lần đầu cho con ngồi như thế, tự nhiên con cười khanh khách. Mẹ ngạc nhiên buồn cười quá, Mẹ cười. Thế là con càng nhìn Mẹ chăm chú hơn, càng cười to hơn nữa. Mẹ cũng vì thế mà càng buồn cười hơn, cũng cười to hơn. Cứ thế 2 Mẹ con mình lặp lại đến cả chục lần. Yêu không thể nào mà chịu được ![]()
![]()
.
Hôm vừa rồi thì Diệp Anh được đi Cambridge lần đầu tiên. Em lập luôn chiến tích hơi bị bố văn láo hehe. Thử hỏi đã ai dám dơ ngón giữa thế này ở giữa thánh đường Trinitri College chưa nào
.
Ăn
Diệp Anh vẫn thuộc diện ăn ít. Thế nên con cũng chỉ vẫn don don cứng cáp thôi chứ không được bụ bẫm như các bạn bé khác. Buồn nhỉ?! Mà bây giờ con ăn còn không được tập trung nữa. Cứ đang ăn là ù à với Mẹ, không thì quay ra cười toét cái. Mà đặc biệt chỉ cần có bất cứ thứ gì bên cạnh, âm thanh gì tự nhiên đến, ví dụ Bà hoặc Bố nói gì đấy, là lập tức em quay ra ngong ngóng, chắc xem có gì hay không
. Thế nên Bố toàn bảo mẹ con mình là 2 mẹ con nhà hóng hớt
.
Một phần do mỗi lần con ăn không được nhiều, nên con nhanh đói. Bây giờ mà vẫn cứ 2, 3 tiếng một bữa đều đặn (kể cả đêm). Một phần nữa là Mẹ nghĩ con đã sẵn sàng để ăn dặm. Mẹ đọc sách thì thấy mọi dấu hiệu họ đưa ra thì con còi của Mẹ đều có rồi. Thế nên Mẹ quyết định cho con ăn sớm hơn một tháng so với dự định. Hôm nay là bữa đầu đây này. Chỉ là bột gạo trộn với sữa Mẹ hút ra thôi. Bữa đầu tập nên Mẹ không cho nhiều. Trộm vía Diệp Anh ăn rất ngoan, cái mồm chóm chém trông ghét không chịu được í ![]()
Ngủ
Cũng vì ảnh hưởng của việc đói nhanh, nên buổi đêm con vẫn chưa ngủ được thẳng giấc. Cứ 2 tiếng, cùng lắm là 3 con lại dậy một lần để ti măm. Nhưng con gái Mẹ ngoan lắm, măm xong là con ngủ luôn. Chỉ riêng ca khoảng 4, 5h thì con thường không ngủ ngay được. Khi Mẹ đặt con xuống, con sẽ mở mắt ra, sau đấy quay sang hỏi chuyện Mẹ
. Mẹ sợ con bị tỉnh ngủ nên Mẹ đành mặc kệ, tiếp tục cứ nằm ôm cái bụng, nắm cái tay, mắt nhìn con nhưng miệng im thin thít
. Còn Diệp Anh thì kiên nhẫn gọi Mẹ phải đến cả chục phút cơ, như thế này này ![]()
![]()
![]()
The player will show in this paragraph
Cũng tàm tạm rồi đấy nhỉ?! Mẹ mệt quá Mẹ đi ngủ đây. Tại cái blog dở hơi này dùng nó phức tạp quá. Đã thế lại cứ hay nhảy loạn tùng phèo. Lần nào để hoay hoay up xong một entry Mẹ cũng hì hụi mất đến 5, 6 tiếng đồng hồ
. Kiểu này Mẹ sẽ phải đi tìm một cái khác tiện ích hơn thôi. Mà mai lại phải chiến đấu rồi Diệp Anh ạ. Nửa tháng nay mẹ gần như chả làm được gì mấy cả. Hic. Hôm nay Mẹ lại vừa nhận được thư của thầy Mẹ nữa chứ :”Thao, Are you free to catch up today at 2? Tim.” Hihi nghe có buồn cười không?
Có giống giọng thầy viết cho trò không hihi. Hôm trước lại còn thế này chứ “we can catch up on Tuesday at 2pm; would that work for Diep Anh?
” . Thầy Mẹ tốt con nhỉ. Nhưng nếu Mẹ cứ cái đà lạm dụng thế này, sẽ có ngày…
. Mẹ viết tiếp cho em còi của Mẹ sau nhé ![]()
![]()
![]()
Diệp Anh congrats giải thưởng của Bố và refuses hoa tự làm của Mẹ :((
Hôm qua Diệp Anh được đi ăn mừng chiến thắng của Bố béo mình nhé. Cả nhà vui thật là vui í con ạ. Ông béo nhà mình trông thế mà tài con nhỉ hihi. Project do Bố làm technical leader, mà thực ra thì không những idea là của Bố mà còn gần như một mình Bố làm từ đầu đến cuối luôn cơ đấy, được chọn vào finalist của giải thưởng IET Innovation Awards rất chi là danh giá nhé
. Diệp Anh có tự hào về Bố mình hông? hihi
Quá đi chứ con nhỉ
Mẹ con mình cùng tự hào và cùng fingers crossed mong Bô béo may mắn ở bước cuối cùng nhé. Thực ra thì dù có trường hợp xấu nhất xảy ra thì Mẹ nghĩ cả nhà mình cũng chả có gì để phải buồn, lộc thế cũng đã là lớn lắm rồi, làm người không nên tham quá hehe
. Nhưng đương nhiên, hơn nữa cũng chả ai chê Diệp Anh nhỉ :”>
Mà con gái biết hôm qua con chúc mừng Bố bằng cách nào không?
Một món quà mà con vẫn tặng Bố hàng ngày, vào các bữa ăn tối, suốt 2 tháng nay rồi đấy
. Nhắc đến mới nhớ Mẹ quên chưa kể chuyện đặc biệt này nhỉ?! Diệp Anh là siêu cao thủ lắm í, dù cả nhà có ăn tối vào bất cứ giờ nào, thì kiểu gì con cũng nhằm được đúng lúc đang măm, để phẹt cho một phát phá quấy
. Bà và Mẹ nhận nhiều quà quá rồi nên suất này “nhường” Bố hê hê. Thế nên cứ trước bữa ăn là Bố lại năn nỉ Diệp Anh “con ơi ị đi nào, cho Bố còn măm”
. Chỉ có điều… Diệp Anh ứ đồng í ![]()
Tuy thế nhưng Diệp Anh thiên vị Bố béo lắm đấy. Từ khi có con Bố cứ gặp may mắn liên tằng tằng í. Thế này thì Mẹ chạy theo sao kịp
. Mẹ đang hí hửng vì hết năm đầu, Mẹ được 1 paper accepted rồi và đang submit 2 cái journal, âu cũng được được để lê lết theo ông béo. Ai ngờ giờ thế này…
. Thôi, Mẹ quyết định từ năm 2 này, không tội gì học nhiều nữa, mất công
. Mà đến 1/11 Mẹ không có tin vui, Mẹ sẽ dỗi Diệp Anh đấy
, giống như bây giờ Mẹ đang dỗi em đây này ![]()
Tại vì í…
Mẹ đang có deadline cho cái AAMAS, thế mà vẫn hì hụi ngồi làm hoa cho con. Vì hôm trước đi Mothercare, Mẹ thấy họ bán một hộp các con thú bé xinh xinh, để đeo vào tay bé, thu hút sự chú ý và kích thích luyện điều khiển tay. Mẹ thấy trò này hay hay nhưng cái của họ xấu hoắc mà những 20 đồng. Thế nên Mẹ ứ thèm
, về Mẹ tự làm lấy còn hơn
. Say sưa lắm, khoái chí lắm, mà rồi… buồn thiu…
Con liếc một phát rồi quay ngoắt đi, sau tay tay khua khoắng đập hoa của Mẹ tan tành mây khói
. May mà lúc vừa làm xong Mẹ còn chụp lại được vài cái ảnh đây này
Còn đây là những bức ảnh lần đầu tiên Diệp Anh buộc tóc này
. Tóc con gái dài rồi, con lại hay vò đầu, vứt tai nữa, nên Mẹ&Bà phải buộc thế này để tóc không xòa vào mắt con đấy. Không được đẹp lắm nhỉ, tại khó buộc kinh lên được í. Sợ con bị đau mà.
Hôm này thì cả nhà đưa Diệp Anh đi nhặt hạt dẻ và vào cơ quan Bố chơi. Con ngủ từ lúc đi cho đến tận lúc chuẩn bị về mới dậy để ti măm và…
. Con vẫn thế đấy, mỗi khi được nằm xe ngủ ngoài trời là rất say và rất lâu
. Thỉnh thoảng Bà vẫn cho con vào xe ra vườn ngủ với cá
trong lúc Bà làm vườn
.
Ảnh nhé, con thấy thu hoạch ác chiến chưa
. Bố và Mẹ thì mỗi người một gậy, trông kiểu gì thế kia ![]()
-=Diệp Anh 4 tháng 2 ngày tuổi với bạn răng đầu tiên :p=-
Tình hình là Mẹ phải tranh thủ viết một tí, ghi lại dấu ấn về một ngày đặc biệt với Diệp Anh đây. Hôm qua Mẹ trách oan con còi của Mẹ đấy, Mẹ chê con mồm to, thích đòi bòng
, cứ la hét váng nhà cả ngày thôi
. Nhưng thì ra không phải con hư, tại 3 hôm gần đây con bị đau đấy, hic. Cho Mẹ xin lỗi nhé
, cái tội em bị đau đã không được thương lại còn bị nói xấu, nhỉ
.
Con gái yêu của Mẹ đang giai đoạn mọc chiếc răng sữa đầu tiên đấy ![]()
Đêm qua sau khi ti măm xong, con ngủ ngon lành trên tay Mẹ, thế là Mẹ có cơ hội bật đèn, hé môi, soi miệng con hihi. Mẹ thấy rõ mồn một cái gì đó trăng trắng, Mẹ đoán là răng nhưng không dám chắc. Sáng ra cho Bà xem thì Bà chả nhìn được vì con cứ lấy lười che xừ đi mất. Nhưng Bà thì cũng đã nghi con sắp mọc răng lâu rồi, vì Bà thấy con có nước dãi này, rồi con lại hay hút tùn tụt cái môi này, rồi hay nhom nhem nhai nhai nghiến nghiến cái miệng nữa chứ
. Đại loại Bà mình bảo có nhiều biểu hiện giống, nhưng đương nhiên Bà làm sao khẳng định chắc chắn được, phần là vì sớm quá, lúc đấy con còn chưa đầy 4 tháng mà. Mới cả Bà bảo có thêm một khă năng là không phải răng mà là cái gì đó, các cụ gọi là cái nanh. Mẹ không biết nhưng nếu là cái đấy thì con cũng bị đau lắm
.
Chiều nay thì cả nhà lại đưa con đi tiêm phòng. Hic, hôm nay con bị tiêm 3 mũi liền. Thế là Mẹ chả dám bế con lúc đấy, sợ lắm, để bà mình lãnh trách nhiệm cao cả thôi
. Nhìn con nước mắt đầy vơi thương lắm. Mà con cứ nhìn Bố Mẹ nựng nịu là hơi trùng xuống và dừng lại một tí, xong lai khóc tiếp ngay, tội ơi là tội. Nhưng may mắn, tiêm xong là con bình tĩnh lại ngay, về đến nhà con ngủ một giấc dài. Chỉ đến khi dậy, chắc con mệt, không chịu măm, mà cứ mếu sệu mồm lại rồi dần tăng cấp độ đến khóc gắt gao. Mẹ bế con áp người vào Mẹ, mặt con áp vào vai quay ra đằng sau. Mẹ vừa đi vừa nhún, Bà thì theo sau vỗ tay rồi hỏi chuyện
. Như thế một lúc thì con lại ngủ tiếp, con mệt mà. Kể từ sau đấy thì mọi việc bình thương. Trộm vía thế cũng là tốt rồi.
À, Mẹ quên không kể là Diệp Anh thích nhảy van
. Con biết không, bây giờ cứ trước khi ngủ là con phải được nhẩy một điệu với Mẹ đấy hehe. Mẹ bế dựng con rồi di chuyển nhún nhảy nhẹ nhẹ theo nhạc, miệng thì thầm bên tai con, thế là con có vẻ khoái lắm
. Yên lặng lắng nghe và dần dần lim dim rồi ngủ
.
Đấy, Mẹ lan man lạc vấn đề chính. Rằng nhân tiện đi tiêm, Bố hỏi bác sĩ luôn, và đúng là con mọc răng thật
Mai Bố sẽ đi mua cái gì đó, Bố bảo mà Mẹ quên rồi, đại loại là để con cắn cho đỡ ngứa í mà
. Con gái Mẹ chịu khó nhé, cố gắng, cố gắng
.
Thôi Mẹ đi ngủ đây, mai Mẹ còn cả đống báo phải đọc này. Vừa xong việc viết thì giờ lại đến việc đọc, hic. Cái vòng quay này còn dài quá
Mẹ chán rồi. làm vì trách nhiệm chứ Mẹ ứ thích
. Anyway, Mẹ cũng sẽ cố gắng, để có một cái gì đấy về sau còn dậy Diệp Anh chứ nhỉ ![]()
Yêu lắm! ![]()
![]()
![]()










