Moving to London- Bố béo siêu nhân của chúng mình :x:x:x
Nhà mình sắp chuyển đi London con nhé.
Tùn của Bố Mẹ là nguyên nhân chính đấy.
Vì… Bố Mẹ muốn con có nhiều bạn bè hơn này.
Vì… Bố Mẹ muốn con được đi chơi nhiều hơn này.
Và vì quan trọng nữa là… Bố Mẹ muốn có nhiều xiền hơn… để “đủ” cho Mẹ con mình mua váy đẹp này :”>, để đáp ứng được tốt hơn nữa các nhu cầu hiện tại cũng như tương lai của con gái này…
Thế nên, người duy nhất có khả năng biến cái “muốn” thành cái “có” của nhà mình, là ông Bố béo của mình, cách đây 2 tháng, đã mon men đi xin việc mới này,… và tất nhiên là ở London này
.
Ôi, Mẹ cứ nghĩ la sẽ phải gian nan lắm í, nhất là trong cái thời điểm kinh tế chưa hết ảm đạm thế này. Mà thật lòng, Mẹ cũng muốn từ từ thôi, vì thứ nhất chắc BT năm nay sẽ thưởng cho Bố mình khơ khớ
, thứ 2 Bố còn tiền 3 cái bằng phát minh chưa nhận lận
, thứ 3 dự án của Bố đang được xếp vào dạng top đầu tư của BT hẳn hoi con nhé, kinh hông hihi
. Phải chia tay nó, cũng là một cái gì đấy không dễ dàng, con gái ạ.
Thế nên Mẹ chưa chuẩn bị tinh thần lắm, cho việc sau có 1 tháng kể từ lúc Bố post CV lên mạng, Bố đã tuyên bố nhà ta đi London thôi
. Rồi nghĩ đến phải xa ngôi nhà của chúng mình, nơi Diệp Anh của Bố Mẹ sinh ra, nơi gắn liền với những năm tháng đầu tiên của cuộc sống chung của Bố Mẹ… Mẹ thấy lòng cũng nao nao lắm… Thế là đến lúc phải chia tay chuỗi thời gian đẹp, khi Bố béo có thể dành trọn thời gian cho Mẹ, và từ khi có Diệp Anh là cho cả Diệp Anh nữa. Chắc Mẹ sẽ buồn lắm đấy. Mẹ không còn được gần ông hấp này cả ngày nữa rồi, không còn được động đến việc gì cũng “anh ơi, anh ơi” nữa. Chả còn nữa cái cuộc sống của một tên đi làm, một tên làm PhD, mà ngày nào cũng như cuối tuần í :”>. Suốt ngày ăn chơi nhảy múa, trưa chiều tối, bất cứ lúc nào thích cũng có thể nằm ôm nhau xem phim cười hỉ hả
Hmmm…
Nhưng cuộc sống vốn là thế mà, trong cái được bao giờ cũng có cái để mất con gái ạ, và quan trọng là cái được này, là cái mà Bố Mẹ muốn, là cái sẽ đem lại những điều tốt đẹp hơn cho con gái yêu của nhà mình
.
(Bố béo siêu nhân của Mẹ con mình đây. Bố đi dự lễ trao giải IET Innovation lần trước Mẹ kể í. Tiếc là Bố mình không được trao giải, nhưng vì trong số những projects được vào finalist họ chỉ chọn 1, nên Bố béo mình coi như được giải nhì đấy hí hí, mà không bét cũng phải được giải 3
.)
Mẹ kể sơ sơ cho Diệp Anh nghe, về “công cuộc” đi tìm việc của Bố béo mình nhé, là tình yêu, là niềm tự hào của Mẹ con mình đấy ![]()
![]()
. Công nhận í hihi, không tài thế đã chả được yêu, con nhỉ ![]()
.
Mẹ nhớ tối hôm 18 tháng 2, Bố mình post CV của Bố lên cwjobs.co.uk. Và Bố đã phải hết sức ngạc nhiên khi ngay 9h sáng hôm sau, đã có một công ty job hunter liên lạc với Bố. Sau khi làm việc với họ, thì ngay lập tức buổi chiều họ báo cho Bố đến 3 chỗ muốn phỏng vấn. Bố mình mới kịp đi phỏng vấn có 1, thì Aston Carter, là một công ty job hunter khác contact với Bố. Họ yêu cầu Bố làm một cái test trong vòng 2 tiếng. Mẹ thấy Bố mình làm có hơn một tiếng thôi đã submit rồi
, ai ngờ đâu kết quả Bố được 96%, và thuộc top 5% trong số những người từng làm test này từ trước tới nay. Thế nên ngay lập tức Aston Carter đề nghị Bố cho họ exclusive trong 2 tuần.
Thế là rồi, Bố cứ gọi là đi mòn đường Ipswich-London, lịch phỏng vấn dày đặc con ạ, lại vì chỗ nào cũng 3, 4 vòng nữa chứ, mà Bố thì cứ bị vào vòng sau hí hí.
Mẹ nhớ cuộc phỏng vấn đầu tiên mà Aston Carter giới thiệu, chính là vào sau ngày kỉ niệm đám cưới của Bố Mẹ
26/02, và đấy là lí do làm kế hoạch của ngày kỉ niệm, khi mình đang ở chỗ bác, bị hủy và chuyển thành bữa ăn đồ Nhật và Chinese take away
. Anyway, Mẹ không tiếc lắm, vì đấy cũng chính là công ty đầu tiên offer job cho Bố béo mình. Để nhận được cái offer này của Markit, Bố mình phải làm một cái test 2 tiếng ở vòng 1. Đạt 100%. Vòng 2 Bố phải gặp 4 ông các thể loại khủng, hỏi về technical. Bố mình chả hiểu “liên thiên” gì
, mà các đồng chí ấn tượng đến mức, feedback cho agent ngay sau khi phỏng vấn có 2 tiếng và hỏi Bố thời gian phù hợp cho vòng 3. Thế là 1 tuần sau đấy, ngay sau khi kết thúc cuộc phỏng vấn thứ 2, offer is prepared ![]()
![]()
.
Song song với Markit, Bố đang vào đến vòng 3 của Nomura. Nomura là investment bank hiện đang đứng thứ 5 TG, và đang rất aggressive để lên top 4. Thế nên cũng là một trong số những position mà Bố xem xét. May mắn, họ cũng đặc biệt thích Bố mình. Sau mỗi cuộc phỏng vấn, họ feedback lại cho agent về Bố mà nghe cứ mát hết cả lòng cả dạ í hihiiiiii. Tổng kết… vòng 1: 2 bài test, 3 tiếng: đạt 100%. Vòng 2 và 3 về technical. Vòng 4 gặp HR. 20/03; offer is prepared.
Sau khi nhận được offers, Bố khá băn khoăn xem có nên accept hay không, và nên lựa chọn cái nào. Mẹ thì chả biết đưa í kiến gì, vì thực Mẹ thấy cái nào cũng tốt hehee… Thế mà hôm 24/03 Bố phỏng vấn xong vòng 2 của Goldman Sach, ngân hàng đầu tư lớn nhất thế giới hiện nay, Bố bắt đầu đặt hết hy vọng và quyết tâm vào cái này, Bố chán mấy cái lựa chọn cũ luôn
. Mẹ thì chả hiểu sao, Mẹ tin chắc Bố sẽ được vào GS. Mẹ nghĩ phần vì Mẹ tin tưởng Bố, tuy hấp tuy béo nhưng không đến nỗi đần
, nhưng lý do chính là vì Mẹ thấy, chả có cái lý do gì, mà Bố vừa phỏng vấn xong vòng 2, đang trên tàu về nhà, đã nhận được điện thoại của ông agent báo GS extremely interested in the candidate
và muốn sắp xếp vòng 3 sớm. 27/03 vòng 3 kết thúc, GS offers
, Bố béo mình thật dã man giỏi, con nhỉ?!.
Khi ông agent gọi điện thông báo tin cho Bố về offer của GS, ông ấy bảo, theo kinh nghiệm của ông ấy, chưa bao giờ thấy GS thế này. Họ đẩy mọi việc rất nhanh và offer đặc biệt đãi ngộ Bố hơn bình thường
. Rồi khi bị chậm trễ trong việc đưa ra offer chính thức (do vướng kì nghỉ Easter), ông sếp tương lai của Bố, ngày nào cũng gọi điện cho Bố, để cho bố biết mọi việc đang on going. Có lẽ Họ biết Bố đã có các offer khác, và có lẽ họ ko muốn mất Bố mình
v.v… Nói chung là thế hihi, là họ tuy lớn nhưng vẫn cứ rất là săn đuổi Bố nhà mình
. Diệp Anh thấy tự hào không nào?
.
Từ tháng 6 Bố sẽ chính thức làm cho GS nhé. Đúng như ông agent nói, cant get any better
. Thế nên Bố mình dừng phỏng vẫn ở những nơi khác, kể cả đã đang ở vòng trong
.
2 Mẹ con chúc mừng Bố ạ. Yêu Bố béo nhiều nhiều ![]()
![]()
. Bisous Bố chụt chụt chịt ![]()
![]()
![]()
-=Diệp Anh 11 tháng tuổi :x:x:x=-

Cùng với tháng tuổi thứ 11 của Diệp Anh, nhà mình có rất nhiều tin vui con nhé ![]()
![]()
.
Đầu tiên là dành cho con gái Mẹ này… mới mẻ nhất và to đùng đùng nhất ![]()
![]()
. Còi con tháng này giỏi lắm, yêu ơi là yêu í. Con tăng cân nhiều hơn hẳn các tháng trước và lần đầu tiên trong 11 tháng, con đã vượt đường 9th của UK
:”>. Với Mẹ thế đã là hạnh phúc lẳm rồi đấy. Giờ Mẹ ứ thèm đi nhòm ngó thực đơn, cân nặng của các bạn bé khác nữa đâu ;”>. Không bon chen được
. Mẹ cứ sẽ cố hết sức thôi, nấu đồ thật ngon cho Diệp Anh măm này, thay đổi liên tục, ít khi lặp lại cho con đỡ chán này. Trộm vía chắc em hợp đồ ăn Mẹ nấu đấy nhỉ?!
Mẹ mà biết thế này Mẹ tự nấu từ khi mới bắt đầu cho con ăn dặm hmm… Thôi đã chót lỡ rồi, giờ không lăn tăn nữa nhé, Mẹ chuyển sang tin vui…
… to thứ 2
, dành cho Bố béo nhà mình ![]()
![]()
. Bông hoa lộc của Bố Mẹ, tháng này con gái tặng Bố những 3 cái job offers cơ nhé
. Nhà mình sắp chuyển lên London rồi, và Mẹ sẽ kể về chuyện này cho Diệp Anh sau, sớm thôi, Mẹ hứa đấy
. Mà con biết không, đúng sau cái hôm Bố nhận được offer của GS,ngày ¼, buổi tối trước khi con ngủ, Bố vào nằm cùng Mẹ con mình lúc Mẹ đọc truyện cho con nghe. Đọc xong Mẹ biểu diễn, “Mẹ chúc Diệp Anh ngủ ngon” và thơm con một cái. “Diệp Anh thơm Mẹ nào” và chìa má Mẹ ra. Thế là em vươn hẳn mặt về phía Mẹ, và thơm Mẹ yêu lắm
. Bố thấy thế, liền… “Bố với Bố với”. Và lần đầu tiên… Diệp Anh thơm Bố rất rõ rồi nằm lăn ra vỗ tay. Đặc biệt hơn là ngay sau đấy, Bố chưa kịp năn nỉ con cho thêm cái nữa thì con đã tự offer
. Rồi thơm. Rồi lại vỗ tay. Lặp đi lặp lại đến mười mấy lần lận. Bố cứ gọi là sướng mê li, cười tít hết cả mắt lại. Còn Mẹ thì ghen tị chết được. Chưa bao giờ em thơm Mẹ liên tiếp nhiều thế cả
. Nhất là sau này có đến 2 buổi tối liền, Mẹ bảo thơm thì đẩy mặt Mẹ ra, trong khi lại thơm Bố nhiệt tình
.
… Giờ đến phần tin vui của Mẹ nhỉ,… là gì đây,… là Bố&Con có tin vui đấy hhihihiiii
; … là hàng ngày được quấn lấy cái con còi con đáng yêu của Mẹ nữa…
Nó đây![]()
![]()
. Tháng này Mẹ đã phải dừng “chiến dịch” chụp ảnh trước giờ sinh vì con “bực”
. Thế nên 16h42’, có đứa đang được Bố đền bù cho chơi với cái cục CPU này hihi…
Còn đây là thành quả của buổi chiều ngày hôm nay, của cả nhà mình
Diệp Anh được đúng 10 tháng 10 ngày thì con trườn lần đầu tiên hihi. Lại một lần nữa cả nhà thấy tiềm năng thì đầy đầy mà mãi con không chịu làm nên tưởng con trốn
. Ai ngờ đầu lại bị tẽn tò… chậm gì mà chậm thế
. Sau đấy khoảng 1 tuần (Mẹ không nhớ chính xác) thì con tự ngồi dậy được. Cái khoản này thì Bố Mẹ phục Diệp Anh sát đất nhé
. Tiến bộ nhanh, tốc độ chóng mặt luôn hihi. Lần đầu tiên Mẹ thấy con thích đến thế và cố gắng nhiều đến thế khi biết làm một cái gì đấy mới. Khoảng 2 tiếng đồng hồ liên tục, con cứ hùng hục
với màn biểu diễn ngồi-nằm-ngồi. .. Lúc đầu còn long ngóng vất vả lắm. Thế nên cứ mỗi lần con ngồi dậy được là Bố Mẹ lại vỗ tay loạn cả nhà để cổ vũ cho sự cố gắng hết sức của cái đứa bé tí teo nhà mình. Còn con thấy thế là sẽ vỗ tay tự tán thưởng mình, mặt mày rạng rỡ, quay nghiêng quay ngửa nhìn mọi thứ có vẻ khoái chí lắm. Con cứ làm như đây không phải nhà mình, như con chưa ngồi bao giờ không bằng í,
. Sau đấy con sẽ tìm cách tự nằm xuống lại. Lúc đầu cũng không dễ dàng lắm đâu nhé, vì khi con ngồi dậy vẫn còn bị gập chân và chưa biết làm thế nào để rút ra được cả
. Thế nhưng con gái quyết tâm lắm, tích cực lắm, nên rồi làm được tất
. Con tỏ ra thích thú lắm lắm lắm í
, đến mức quá cả giờ ngủ mà vẫn say sưa. Mẹ ru ngủ là giãy ra, é lên, ưỡn người đòi nằm xuống giường. Mẹ đặt xuống là con lại tiếp tục với trò mới của mình. Bố Mẹ không “thèm” vỗ tay nữa thì con hết tự vỗ tay, rồi đến vỗ đùi
. Buồn cười lắm. Đáng yêu vô cùng ![]()
![]()
. Lại còn giỏi nữa chứ hihi, sau khoảng 2 tiếng là Diệp Anh đã thành master với cái trò cỏn con này rồi đấy hehee…
Cách đây khoảng 10 ngày thì con bắt đầu tự đứng dậy được. Mấy hôm mới tập là cứ Bố Mẹ nằm, con chống tay vào bụng, chổng cái mông lên hihi, loay hoay một lúc là đứng thẳng dậy được đấy. Bây giờ thì con đã biết trườn ra ghế với Mẹ, tự đứng lên để đòi trèo lên cùng rồi
. Nhưng tình hình về vụ đi lại là khéo Mẹ lại phải xếp hạng tiềm năng mất rồi. Con biết đứng cho đến giờ vị chi là đã 2 tháng. Thế mà ứ có khá khẩm hơn tí gì cả
. Con không thích, không chịu, cứ ngồi phịch xuống hoặc đu lên người Bố Mẹ thôi
.
Tháng này Diệp Anh của Mẹ đã có thêm bạn răng thứ 3 rồi. Răng cửa trên bên trái. Mẹ nghĩ bạn bên phải cũng sắp đến nơi rồi đấy. Tiếc là Mẹ không thể chụp ảnh lại được. Hàm trên nên khó lắm. Mẹ không chơi được trò chụp trộm lúc ngủ như 2 tháng trước đâu
. Mẹ khoe tạm 2 bạn thôi vậy.
Đặc trưng nổi bật của Diệp Anh trong tháng này là trò chỉ tay. Cứ như bà tướng í ạ
. Con chỉ hết cái này đến cái kia, rồi “ư” “ơ”, lúc thì kiểu như “ơ, cái gì đây nhỉ”, lúc lại “kia, lấy cái kia cho con”
. Mà con cứ chỉ liên tùng tục; có lúc thì con lại chỉ vào một đống đồ chơi. Sao để Mẹ biết là con muốn gì giờ?
. Mẹ cứ phải giơ từng thứ lên một để hỏi “cái này á”. Nếu đúng con sẽ chỉ vào đấy, nếu sai là chỉ vào cái đống cũ
. Nhưng hôm nay thì sau khi Mẹ giơ hết 6 cái cốc, con vẫn tiếp tục chỉ vào chỗ cũ đã không còn cái gì
Bố láo không hihi. Nó trêu Mẹ đấy à
. Mà Mẹ đang dậy Diệp Anh là khi Mẹ hỏi “Mẹ đâu” gọi “Mẹ ơi” thì con sẽ chỉ tay vào Mẹ, nhưng mới được lõm bõm vài lần thôi
. Lúc thì nói mãi chả chỉ, lúc thì chả nói gì thì chả hiểu con cứ chỉ làm gì
.
Tháng này Diệp Anh có nhiều dấu hiệu của việc bớt sợ người lạ J. Nhìn thấy người lớn, từ xa, thì con ok, lại gần con vẫn sợ. Nhưng với trẻ con thì con có vẻ thích lắm. Con nhìn thấy các bạn là cười, rồi cứ muốn Mẹ đưa đến gần chơi và Con thích đưa tay ra chọc chọc vào mặt các bạn nữa
. Nhưng nói chung là con vẫn chưa được bạo dạn cho lắm đâu, vẫn cứ phải dính chặt lấy Mẹ trong lúc chơi í J. À, mà cái cô tổ chức chơi cho lớp lứa tuổi của Diệp Anh ấn tương với con lắm nhé
. Mẹ nhớ lúc đầu của buổi đầu tiên, cô ra hỏi chuyện, đưa đồ chơi đẹp cho con chơi, mà con cứ khóc lóc rầm rĩ
. Mẹ phải bế con ra ngoài cho con bình tĩnh lại cơ mà
. Thế nhưng sau đấy có tí thôi, cô bật nhạc cho con nghe, con hơi mỉm cười với cô, rồi nhảy trên đùi Mẹ. Mẹ bảo con hoan hô nhạc hay quá là con vỗ tay. Cô vỗ tay theo con nhiệt tình nên con có vẻ thích lắm. Từ đấy đến cuỗi buổi con rất hay nhìn cô, rồi chủ đông vỗ tay chả vì cái gì cả
. Chắc con muốn thu hút sự chú ý của cô à?
Đến buổi thứ 2 con vẫn nhớ cô, không còn khóc nữa. Cô cho cả lớp chơi hay xem cái gì hay hay, cô bảo “clap clap”. Chả có bạn nào biết vỗ tay theo cô ngoài Diệp Anh của Mẹ hihi. Khi về cũng chả bạn nào biết vẫy tay chào cô ngoài Diệp Anh của Mẹ luôn hehe. Cô cứ khen con thông minh rối rít. Mẹ sướng
.
. Mặc dù lúc nào Mẹ cũng cảm thấy là sắp rồi, chắc chắn, sắp rồi, rõ ràng khi cần gọi Mẹ là con “mmme” “ma ma mee”
. Thế mà Mẹ đợi mãi, gọi thì chả thấy, mà lại phát hiện ra một quy luật, buồn ơi là buồn
. Khi nào con vui vẻ con sẽ “pa pa pa”, con chơi gì thấy thích con sẽ “ta ta ta tàaaaa”, con bực mình cái gì đấy, ví dụ không muốn ăn nữa, không muốn đi xe tập đi nữa thì con sẽ “na na na” hoặc “gọi Mẹ”
. Hóa ra là Mẹ tưởng bở
. Mà tháng này Diệp Anh nói nhiều hơn, câu dài hơn, và có âm có điệu, lên bổng xuống trầm rất ghê nhé
. Nghe yêu lắm í
. Tháng tới con gọi Mẹ đi con nhé. Mẹ yêu, Mẹ năn nỉ đấy hihi.
Tháng này Bà nội đã về. Nhưng trộm vía rất kì lạ nhé, từ đúng ngay hôm bà nội về, Diệp Anh rất ngoan. Con chơi vui vẻ không quấy Bố Mẹ này. Con ngồi ăn cơm tối với Bố Mẹ rất ngoan này
. Mẹ không còn phải ăn cuống cuồng hay ăn đêm nữa đâu. Con toàn ngồi ăn cùng Bố Mẹ được khoảng 2 thìa cơm nhỏ, rồi con chơi, cười, “nói chuyện”. Yêu lắm. Kể cả 2 hôm nay con đang sưng mọng răng nhé, con vẫn vui vẻ nói cười khanh khách. Con gái bé tí teo đã biết thương Bố Mẹ rồi đấy, nhỉ ![]()
![]()
. Ăn uống tử tế hơn nên Mẹ tăng được khoảng cân rưỡi rồi đấy. Ghê chưa hihi.
Diệp Anh càng ngày càng thích đi chơi nhé. Con thích quan sát và thỉnh thoảng lại "aaaaaa" tỏ vẻ thích thú lắm
. Ngày nào Bố Mẹ cũng đưa con đi dạo quanh nhà. Hôm trước cho Diệp Anh ra biển thì con cứ nhìn biển rồi cười
. Trời hôm đấy đẹp, thích lắm, nhưng ngoài biển hơi gió nên cả nhà măm trưa xong là Bố Mẹ đành phải cho con về ngay
.
Thôi Mẹ chào Tùn còi 11 tháng tuổi nhé. Mẹ đi ngủ đây, lấy sức để chăm sóc Tùn 12 tháng chứ
.
-= Diệp Anh 10 tháng tuổi :x:x:x=-
Nhanh thật là nhanh. Cái cảm giác lần đầu tiên được ôm con trọn trong lòng, vẫn còn đâu đây, gần Mẹ lắm ![]()
![]()
… Thế mà hôm nay Diệp Anh đã tròn 10 tháng tuổi rồi đấy… ![]()
![]()
. Con gái bé bỏng của Mẹ càng lớn càng đáng yêu và tình cảm vô cùng. Mẹ hạnh phúc lắm con biết không,… yêu lắm cái cảm giác được con quấn Mẹ, con cần Mẹ, vui sướng mỗi khi thấy Mẹ hay mếu máo mỗi lúc phải xa Mẹ ![]()
![]()
.
Tháng này Diệp Anh còn biết thế hiện tình cảm với Mẹ như người lớn í nữa cơ nhé
. Con rất thích nằm chơi bên cạnh Mẹ, để rồi thỉnh thoảng con lại quay sang ôm một cái, rồi ngước mặt lên nhìn và nhoẻn miệng cười một cái rất yêu
. Mà còn thích hơn nữa là Diệp Anh đã biết thơm Mẹ rồi đấy. Nhiều nhất là vào mỗi buổi sáng thức dậy: Diệp Anh mở mắt ra bao giờ cũng nhìn Mẹ cười. Mẹ nói chào buổi sáng Diệp Anh thì con sẽ đưa tay lên vẫy vẫy chào lại Mẹ. Mẹ thơm Diệp Anh và nói “Diệp Anh thơm Mẹ nào” thì bây giờ cũng phải được ½ số lần là em sẽ thơm lại Mẹ đấy
. Mà cứ thơm xong là con sẽ tự vỗ tay hoan hô
vì khi Mẹ dậy Diệp Anh thơm Mẹ, Mẹ cứ nói “Diệp Anh thơm Mẹ nào” rồi dí má Mẹ vào miệng con và “hoan hô, thích quá, thích quá” mà hihi.
Mẹ nhớ nhất là đêm hôm 8/3, Mẹ có chuyện không vui, cứ suy nghĩ linh tinh rồi chả ngủ được. Tự nhiên trùng hợp thế nào lúc 3h sáng con lại dậy, tỉnh như sáo luôn. Lạ thế chứ, vì tháng này con toàn ngủ một mạch qua đêm rồi mà. Lạ nữa là em dậy và 2 lần liền cứ tự vươn mặt ra thơm má Mẹ nhé. Eo ôi… không thể nào Mẹ có thể diễn tả được cảm xúc tâm trạng của Mẹ lúc đấy ![]()
![]()
![]()
![]()
. Sao con gái lại có thể đáng yêu đến thế được nhỉ?! Sao cuộc sống của Mẹ lại may mắn và hạnh phúc đến thế?!… Những hôm sau đấy con bắt đầu “tích cực” thơm Mẹ hơn. Có lúc Mẹ đang tập cho con đi vịn vào thành giường, tự nhiên con quay lai để thơm Mẹ một cái nhé, rồi cười kiểu thẹn thùng trông nhắng lắm
. Còn với Bố béo mình thì Diệp Anh mới thơm có mấy lần thôi, tại Bố bận làm việc nên ít khi gần con được như Mẹ để “nịnh” em mà J.
Con gái nhõng nhẽo của Bố Mẹ đây ![]()
![]()
![]()
Nó xinh lắm lắm í nhỉ ![]()
![]()
Mà ứ phải con hát Mẹ khen hay đâu, mà thật là Mẹ thấy trộm vía, Diệp Anh học mọi thứ rất nhanh nhé. Trừ khoản trườn bó đáng lêu lêu ra, tháng vừa rồi con gái Mẹ học được khá nhiều trò mới này…
… Đầu tiên là Mẹ kể rồi nhé, em biết thơm Bố Mẹ rồi này.
… Em biết hoan hô khi được bảo “hoan hô nào”, ”hoan hô nhạc hay quá”, ”hoan hô Diệp Anh ngoan quá”, “hoan hô Diệp Anh giỏi quá”, tức là con nghe đã hiểu chứ không chỉ biết nhìn hành động để bắt chước nữa đâu
. Có nhưng lần thì con còn biến thành người khởi sướng. Làm được gì là tự hoan hô để Bố Mẹ làm theo ![]()
… Con cũng đã biết chào rồi. Bảo “Mẹ chào buổi sáng Diệp Anh”, “Diệp Anh chào Bố nào”, “byebye Diệp Anh nào” là con sẽ giơ tay lên vẫy vẫy đấy.
… Con biết bật cái cot mobile ở giường của Mẹ con mình rồi nhé. Mẹ bảo “Diệp Anh bật nhạc cho Mẹ nghe nào” là con sẽ biết lật người để với cái nút bấm đấy (nó quá cao nếu con nằm ngửa mà
.
… Con biết đưa đồ chơi cho Mẹ. Em đang chơi cái gì, Mẹ bảo “Diệp Anh cho Mẹ nào”, “cho Mẹ chơi với”, con sẽ đưa vào tay Mẹ đấy
. Yêu lắm, tùn thảo tính thế hihi.
… Từ đầu tháng thứ 10 này, Mẹ cứ hỏi “ti Mẹ đâu” là con đã biết rúc rúc vào ti rồi í
. Sau đấy Mẹ không chơi trò này nữa thì Bà nội mỗi lúc chơi với con lại dậy con trò “Diệp Anh đâu” và đến 1 tuần gần đây là con đã biết chỉ tay vào mình khi được hỏi rồi. Con gái Mẹ giỏi lắm
.
… Con biết cùng Mẹ đi cái walker sang thăm Bố. 2 Mẹ con ở phòng mình, Mẹ bảo “đi thăm Bố nào”, con biết bước ra phía cửa. Ra đến cửa nghe Bố bảo “tùn tùn”, con sẽ “aaa” “ta ta ta” “papapa” v.vv.. mà kiểu đối thoại cơ nhé. Tức là Bố nói một câu, con sẽ nói một. Cứ thế đến lúc sang đến phòng Bố, nhìn thấy Bố, con cười tít, người gồng cứng lên, và hỏi câu gì đấy bằng cái giọng to đùng
.
… Con đã phát âm rất rõ những từ như "tata", "papa", "mama", "măm măm" trong những lúc con nói blah linh tinh
. Mà nó còn biết quát cả Mẹ nó rồi cơ đấy hmmm
. Nhưng lúc nó bực mình vì bị Mẹ ép ăn, là mắt nhìn Mẹ chừng chừng rồi "ư ưuuuuu" kiểu từng tiếng một rất dứt khoát và rất đúng giọng quát nạt
. Bố láo thế chứ
.
… Diệp Anh tháo gỡ và lắp lại những con số ở cái thảm chơi của con rất điệu nghệ rồi nhé
(Mẹ nghe bà nội nói thế vì Mẹ không cho em chơi cho này nên không biết). Con biết tự đóng mở ngăn kéo, lấy đồ chơi.
… Con gái vẫn thích được nghe Mẹ đọc truyện. Mà con cứ trung thành với quyển đầu tiên, với bạn Peppa thôi. Giờ mỗi lúc thay bỉm, Mẹ phải đặt con nằm ra, để tránh con é lên vì sợ Mẹ đi mất là Mẹ lại chơi trò “tiny creature” “peppa pig”. Mẹ đọc giống cái giọng lúc đọc truyện cho con nghe í. Thế là con lại tủm tỉm nằm im hihi.
… Con thích nhìn cái projector bác mua cho con lắm. Nhất là lúc tay Mẹ uốn éo làm hình chim cò bay bay cho nõ chiếu cái bóng lên trên trần trong cái nền của hình máy chiếu.
… Diệp Anh đặc biệt thích cái máy tính. Nhất là cái bàn phím và con chuột. Con cứ nhìn thấy là dướn người ra vồ vồ đập đập bằng được. Con thích xem clip “Baby one more time”
. Cứ nhìn Mẹ vào cái trang youtube thôi là cười tít, vì con biết sắp được xem mà
. Nhờ Diệp Anh mà Mẹ biết thêm một số kiến thức về tin học nhé hihi. Ví dụ cứ bấm vào phím “space” là video dừng, bấm phát nữa là nó play trở lại
. Rồi ấn F11 là nó block cái tool bar address
.
… Tháng này độ tăng cân của Diệp Anh vẫn thế, hichic, chán mãi rồi mà vẫn phải chán tiếp thôi, không có cách nào khác được. Mẹ bắt đầu không cho con ăn đồ ăn sẵn nữa. Bữa trưa Mẹ nấu món Tây cho đảm bảo nhiều bơ sữa, phomat. Bữa tối Mẹ nấu cháo của Vn mình. Mấy hôm đầu con ăn thun thút, lượng tăng lên đáng kể lắm làm Mẹ sung sương ko để đâu cho hết được cả. Nhưng 5 hôm nay lại giảm đi rồi. Mẹ hi vọng chỉ là do con bị ốm nên thế thôi.
Diệp Anh mới bị ốm đấy. Lần đầu tiên. Con gái làm Bố Mẹ sợ quá. Con sốt đến 39 độ. Đêm con cứ đang ngủ tự nhiên lại khóc. Mắt vẫn nhắm nghiền nhưng miệng thì mếu rồi khóc rất to, trông thương lắm. Nhìn là Mẹ cảm nhận được con rất mệt và rất đau (Mẹ nghĩ con đang bị nứt lợi), con muốn ngủ lắm nhưng không ngủ được nên càng bực mà. Người con thì nóng rực. Đêm đầu tiên thấy như thế, Mẹ sợ quá, đành gọi Bố dậy để đi lấy khăn mát trườm trán cho con. Mẹ đánh thức con dậy hẳn thì con lại cứ cười toe toét chơi với Bố Mẹ. Chả hiểu ra làm sao nữa
. Sau đấy Bố Mẹ cho con uống 1 thìa Calpol hạ sốt. Con nôn ra hết L. Mặt phờ phạc L. Bố Mẹ xót lắm. Rồi Mẹ ru con ngủ tiếp, mặc dù trên tay Mẹ nhưng thỉnh thoảng con vẫn khóc, vẫn mếu L.
(trông đứa nào mặt buồn thiu này :(![]()
Tội lắm. Thế nên mấy hôm con gái ốm, đêm Mẹ cứ bế con ngủ thôi, để quan sát nét mặt và hơi thở của con. Hơi định mếu, hơi thở mạnh hơn là Mẹ đứng dậy rung rinh ngăn chặn cho kịp thời hihi
. Sáng thì 7h hơn con dậy hẳn. Lúc đấy con lại bình thường, nằm chơi với Mẹ rất ngoan. 2 Mẹ con đi ăn sáng xong lại nằm chơi đợi đến khoảng 9h bà nội ăn sáng xong thì trông con cho Mẹ ngủ một tí. Mẹ chợp mắt được khoảng 30, 45 phút thì dậy cho con gái ngủ. Buổi sáng 1 tiếng, buổi chiều 2 tiếng. Ban ngày thì Mẹ còn không dám ngồi mà phải cứ vừa bế vừa đi rung rinh cho con ngủ được ngon. Thế mà hôm đầu tiên con vẫn khóc đấy. Mẹ chỉ ngăn chặn được một phần thôi. Đến buổi tối thì con lại sốt cao hơn. Mẹ thấy người con nóng quá, sợ lắm, Bố Mẹ quyết định đưa con đi viện. Đến chết cả cười. Con ở nhà thì đang nau nỗi đau đớn là thế. Lên đến ô tô con lại cứ cười tít. Nói chuyện với Bổ rôm rả, đối thoại leo lẻo ra hihi. Nhưng đến khi gặp bác sỉ thì ôi thôi rồi. Con khóc tím tái cả người, nấc lên nấc xuống, khóc nức khóc nở. Bà bác sĩ chắc phải ngại lắm, nhất là khi bà í check xong mọi việc ok, cả nhà ta vừa bước ra khỏi cửa phòng… con nín luôn
)
. hihi con còi đanh đá xó bếp
.
Hôm thứ 2 thì buổi chiều Mẹ giữ được con ngủ những 2 tiếng rưỡi liền
. Thật là Mẹ mệt lắm, nhiều lúc cảm thấy trời đất quay cuồng rồi í
, nhưng phần thưởng cho Mẹ làm Mẹ vui quen hết mệt mỏi luôn
. Con gái ngủ ngon và sau đấy Mẹ thấy em có vẻ khỏe hơn đấy
Mẹ vui lắm, hạnh phúc lắm, vì cứ tự nhận vơ là Mẹ có một số công trong việc con khỏe hơn hihi. Mới cả nữa là thỉnh thoảng Mẹ phải đưa con nhờ Bà nội trông để đi nấu ăn cho con, là con lại khóc re ré lên hihihihihihiii… em ứ muốn dời ra khỏi Mẹ, nhớ Mẹ lắm í
.
Yêu con nhiều nhiều lắm, tùn tùn tùn của Mẹ ![]()
![]()
![]()
p/s: Mẹ p/s em cho Diệp Anh một chuyện "cười" trong tháng này. Rằng thì là mà sau cái tai họa Mẹ gây ra, cái vụ mà Mẹ để em lăn tòm xuống đất í, Mẹ ứ có dám để con một mình. Thế nên sáng mặc dù Mẹ con mình dậy từ 7 giờ, 7 rưỡi nhưng toàn phải đợi đến 9h lúc bà nội ăn sáng xong và trông con thì Mẹ mới được "tự do". Và thế là trong thời gian í, hihihihihi… Mẹ phải làm một việc mà nguy cơ sau này bị thận hơi cao
. Thế nên Mẹ tính bỏ xừ cái giường đi, 2 Mẹ con mình kê đệm xuống đất. Bố béo thay vì làm thế thì 8h30 Bố dậy, sang giải thoát cho Mẹ heheheeee… Còn 2 hôm bế con ngủ cả đêm, lại thêm con ăn ít nên Mẹ phải tống cả đống sữa vào người để lấy sữa cho con bú, thế là có một chuyện… cười hihihiiiii…
-== Diệp Anh & bác Mai lợn tồ tẹt ==-

(chả hiểu sao Mẹ rất thích cái "cảnh" này, 3 bác cháu mẹ con mình… vui lắm ![]()
:x
Hôm nay thật là một ngày chán quá L…
Với Mẹ thì đã đang tâm trạng vì mới phải chia tay bác tồ nhà mình, buổi chiều lại còn mắc phải một lỗi tày đình, gây ra một tai họa lớn nữa chứ L.
Với Diệp Anh thì… hichic… con gái Mẹ bị đau đấy L. Mà khéo con cũng đang nhớ bác giống Mẹ nữa í chứ. Liệu con đã biết chưa nhỉ?! Bình thường chắc chắn Mẹ đã nghĩ, hiển nhiên chưa, bé tí biết gì mà nhớ
. Nhưng sau lần đến thăm bác này, Mẹ hơi bị nghi ngờ quan điểm của mình. Mẹ vui lắm í… vì Diệp Anh của Mẹ có một tình cảm rất đặc biệt với bác. Những lần gặp trước đã thế rồi. Nhưng lần này, thậm chí còn kì lạ hơn nữa cơ nhé.
Con đang trong giai đoạn sợ người kinh khủng í (lêu lêu :p
. Giờ á, con còi cuả Mẹ nó chỉ cần thấy ai bước đến gần, nhìn dù chỉ cái thôi, là sợ là mếu là bíu chặt lấy Mẹ rồi đấy
. Thế nên Mẹ buồn lắm, lo lắm, sợ lắm… lúc găp lại bác… con không còn nhớ nữa, con cũng sợ như với mọi người J. Cái cuộc sống xa gia đình nó đáng ghét như thế đấy. Nó làm Mẹ phải làm cả cái việc dở hơi… , dựng trong cũi của con từ khi con mới sinh ảnh của Ông mình và bác, với hi vọng con sẽ biết đấy là Ông và đấy là bác
. Mà khéo nó hiệu nghiệm thật í chứ hehe
(Mẹ đùa :p![]()
Vì ai mà ngờ đâu, sau một chặng đường dài 6 tiếng vất vả và đen đủi (tắc đường 1h30, cảnh sát chặn đường vì có tai nạn 1h), sau 1h khó chịu vì đã phải nằm chơi rất ngoan và rất yêu trên xe 5 tiếng đồng hồ, Diệp Anh của bác cười tươi ơi là tươi với một giọt nước mắt vẫn còn trên má khi chỉ vừa nhìn thấy bác qua cửa kính xe ![]()
![]()
. Kì lạ thật. Rồi vào đến nhà con vẫn cười với bác, con cho bác bế ngay, chả sợ sệt gì cả. Hôm sau con chơi với bác vui vẻ lắm, con cứ giơ tay theo bác, đòi bác bế, ứ cần biết Mẹ đâu. Tối nằm giữa chơi với Mẹ cả Bác thì cứ quay sang phía bác, hết nhìn trìu mến, đến vuốt má âu yếm, rồi thủ thỉ nói chuyện, miệng cười rõ yêu ![]()
![]()
![]()
![]()
. Nếu không phải đấy là bác mình, đảm bảo là Mẹ dỗi em rồi đấy nhé
.
Đây, ghi lại cho Diệp Anh của Mẹ, hình ảnh bác hấp nhà mình này ![]()
Quay lại cái tai họa Mẹ gây ra… Vì đến bác chơi, Mẹ quên không đem dầu gội cho con; thế nên phải gội bằng chanh; và thế là hôm nay đầu tóc em Mẹ không được xơm xo như mọi ngày
.
Mẹ quyết định cho con đi tắm gội.
Mẹ đặt con nằm trên giường. Bật cot mobile cho con nghe. Mẹ không quên đặt con nằm ngang giường. Mẹ cũng không quên chẹn gối ở mép ngoài cẩn thận…
Mẹ vào nhà tắm lấy nước… và,
… chỉ 2, 3 phút sau, Mẹ nghe tiếng con khóc, nghe tiếng Bố và chú Hưng chạy ruỳnh ruỳnh từ dưới nhà lên cầu thang.
… Mẹ chả kịp nghĩ gì, không còn nhớ mình nghĩ gì, sợ gì lúc đấy thì đúng hơn. Mẹ chạy vào phòng mình… thấy con gái đang lổm ngổm nằm dưới thảm L, dáng nằm sấp, mặt ngửa lên tìm Mẹ, nước mắt giàn dụa L.
Cái giây phút í sao nó kinh hoàng đến thế…
Mẹ vồ lấy con ôm chặt vào lòng. Đầu óc trống rỗng, người cứng lại vì sợ hãi. Con cũng khóc nức nở. Thương con vô cùng. Xót xa lắm! Bố thì mắng Mẹ “đã bảo đừng tắm rồi””đưa Diệp Anh đây”. Mẹ đưa cho thì con khóc nấc lên còn tội hơn nữa. Em đòi Mẹ đấy mà
. Thế là Bố đành phải trả lại cho Mẹ
.
May mắn, trời thương nhà mình, con gái không sao cả. Con khóc tổng cộng cũng chỉ khoảng 3, 4 phút là cùng. Sau đấy miệng con lại cười xinh, chân tay con lại khua khoắng đấm đạp
. May mắn, thật là may mắn quá!.
Mẹ xin lỗi con gái, Mẹ làm em đau đấy, nhỉ?! Mẹ hư quá đi mất, từ này Mẹ xin chừa ạ, không bao giờ Mẹ dám để em một mình, trong bất cứ trường hợp nào nữa đâu. Mẹ sợ lắm rồi!!!
Mà giờ nghĩ lại Mẹ mới tức cái ông béo nhà mình. Hơi bị “bố văn láo”
con nhỉ. Dám “quát” Mẹ này. Lại con trong cái lúc Mẹ đang như thế nữa này. Lại còn quên đi mất là “ông í” còn gây ra lỗi to đùng hơn cả Mẹ nữa này; mà Mẹ thì không hề nói nặng lời một câu nào đâu này. Tức thế chứ. Mẹ sẽ xử lý đến nơi đến chốn vụ này hihi.
-=Diệp Anh 9 tháng tuổi:x:x:x:x:x=-
Giời ơi là giời ơi, …, ối giời ơi là giời ơiiiiiiii,…
Mẹ đang định ngồi kể chuyện cho Diệp Anh nghe thì gặp cái cô Đào lợn. Cô í làm Mẹ chả còn tâm trí nào mà viết nữa í, vừa choáng vừa lo vừa chán đây này hichichichic. Con có biết cái bạn ku Thụy bạn í ăn mỗi bữa thế nào không
. Con có biết con mà lẽo đẽo theo được ½ lượng của bạn í là Mẹ đã mừng rơi nước mắt rồi không í
. Buồn không để đâu cho hết được buồn
, con có biết không thế, cái đồ Còi của Mẹ.
Đây này, nó tròn xoẳn xoằn xoăn 9 tháng tuổi đây này
, ứ to bằng ai cả
. Cũng tại Mẹ nữa, nhưng tại con là chính đấy
. Tại cả mấy bà bác sĩ dở hơi, lúc nào cũng ổn với happy, chán cả cái cuộc đời hmm…
Tháng này Diệp Anh hư lắm nhé
, con ứ chịu ngồi ngoan để Mẹ măm tối đâu. Con là con biết chỉ cần mắt nhìn kiểu “năn nỉ”, miệng nhoẹt ra “hẹ hẹ” vài tiếng là được bế lên luôn nên hư rồi
. Giờ á, Mẹ chỉ kịp ăn vèo phát một tí thôi, khéo còn ứ kịp nhai đã phải nuốt í chứ
… để còn nhanh nhanh bế ẵm công chúa của Mẹ í mà hihi. Cái màn “lên chuồng” của Mẹ con mình là Mẹ mê lắm lắm í
. Thế nên là Mẹ đùa thôi, chứ không hề sao hết, tối đêm con ngủ say Mẹ măm thêm bát nữa là ok ngay con nhỉ. Chỉ có điều về sau Mẹ béo đâu không béo, chỉ có béo bụng vì ăn đêm, thành con mẹ bổi, thành gỉ thành gì, thì vẫn là Mẹ đấy con nhé
.
Mà dù Diệp Anh có “mè nheo” cũng không sao, vì Mẹ đã từng bảo “con mà ăn ngoan, quấy mấy Mẹ cũng chiều”. Em đã đáp lại ngay lúc í “ừ”, rất to và dứt khoát nhé hehe
. Và em tuy không chay theo được bạn bé khác, nhưng đã là “thun thút” theo chuẩn nhà mình rồi :”> (nói nghe mà đau lòng con nhỉ?!:p
. Thế nên, … ![]()
Nói thế nhưng thực ra Mẹ thấy Diệp Anh ngoan lắm í. Thật. Có thể vì con chưa kịp khóc đã được như í nên thành ra chả mấy khi con khóc. Mẹ chả cần biết. Chỉ biết rằng con gái Mẹ nó ngoan ngoãn đáng yêu vô cùng tận í, lúc nào mặt con cũng rạng rỡ, tươi tắn ![]()
![]()
![]()
: Yêu ơi là yêu
Đây nhé, Mẹ cho Diệp Anh xem video con gái thích nghe nhạc này
. Con rất chi là hứng khởi với nhạc mạnh nhé. Lại một lần nữa, phải mạnh và rộn ràng hihi, ứ nữ tính gì cả
.
Tháng này Diệp Anh đã biết bắt chước khá nhiều trò. Vỗ tay này, xun mũi này, ho này
. Rồi nếu nói “aaaaaaa” với con thì con sẽ “aaaaaa aaaaaaaaaaa” trở lại ngay, dài hơn và to hơn hẳn hoi nhé
. Con cũng đã đứng được một tí tị ti nữa. Tự đứng không vịn í. Lần lâu nhất Mẹ tính được khoảng mười mấy giây đấy. Còn nếu đứng vịn thì Mẹ thấy vững vàng lắm rồi, chỉ phụ thuộc vào việc con có thích nữa không, cái vịn có vừa tầm tay con không, có là cái con hứng thú không
. Thế nên chỉ có Mẹ mới có thế tập và phát hiện các trò mới của con được hehe. Mà lúc Mẹ nói là em đã ngồi được, đứng được v.v Bà nội và Bố toàn không tin chứ
, cứ nghĩ Mẹ tâng bốc cho con
. Mẹ quay video luôn cho lác mắt hihii (mà lúc Mẹ đã quay video tức là con đã làm được trước í rồi nhé
.
Ngay từ đầu tháng này, chính xác là khi con được 8 tháng 2 ngày thì cái răng thứ 2 của con cũng nhú lên. Trộm vía 2 răng mọc gần như liền nhau thế nhưng con không quấy, không sốt, không bỏ ăn. Nói chung mọi việc vẫn như bình thường. Hôm vừa rồi đi cân con vẫn tăng, đương nhiên như mọi khi, ứ nhiều hihi
. Chỉ có điều có những hôm con đặc biệt bám Mẹ hơn bình thường. Mẹ không chắc vì cái gì. Em nhớ Mẹ quá hihi
, em đau răng (?), hay em khó chịu trong người cái gì mà em nhất định không chịu để Bà nội ru ngủ (ngủ trưa í
. Con khóc tội lắm, nước mắt dàn dụa í. Mẹ đón con thì con nín ngay, thậm chí còn nhìn thấy Mẹ là toét miệng ra cười. Mẹ ru ngủ thì 5 phút ngủ luôn ngon lành. Mà thậm chí con đang ngồi với Bố Mẹ, Bà nội mà bế con đi là con khóc, rồi vươn người về phía Bố Mẹ nữa cơ.
(Bố Mẹ chơi trò như lần trước để chụp 2 bạn răng xinh, còn con chơi trò mím môi thế này :p![]()
![]()
Diệp Anh cũng có những cái rất đặc biệt với Bố. Chuyện Bố đi làm về con chào mừng thế nào Mẹ kể rồi này. Bây giờ thì thậm chí nhé, Mẹ bế con đi qua của phòng Bố đang ngồi làm việc, là thế nào con cũng vươn người theo hướng đòi vào đấy chơi đấy. Con đang ở dưới nhà với bà nội, Bố chỉ cần xuống đến cầu thang là con “aaaaaaaa” kiểu gọi và mừng rỡ lắm. Con còn đặc biệt hay cười với Bố nhất nữa, cười to khanh khách giòn tan thành tiếng í. Mà con chắc sẽ giống Bố sở thích đọc truyện. Tháng này con vẫn tiếp tục thể hiện "niềm đam mê" với sách báo tranh ảnh
. (cả báo về Sensor Network của Mẹ mới kinh chứ hihi). Thế nên việc Bố béo mua đống truyện tranh, Bác mua truyện cổ tích cho con từ khi con 2 tháng tuổi cũng không đến nỗi hâm như Mẹ nghĩ hehee
.
Mấy khoản này đúng Mẹ phải chào thua thật. Mà hay em yêu Bố hơn Mẹ ![]()
… Không đâu nhỉ
, Diệp Anh yêu bằng nhau con nhỉ
.
Bố Mẹ cũng yêu con nhiều nhiều lắm ![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Thôi Mẹ chào Diệp Anh Mẹ đi ngủ đây. Mai Mẹ lại phải chiến đấu cho cái deadline vào đêm mai đấy. Sau đấy thì Mẹ con mình lại được sung sướng rồi, mình được đến chỗ Bác chơi nhé
. Diệp Anh thích quà của Bác lắm lắm í ạ. Cám ơn Bác cái, bisous Bác chíu chíu ![]()
![]()
.



